– Ô, ta cứ tưởng là ai, hóa ra là mấy vị trưởng lão Phi Linh Môn. Sao đến đây hết vậy, mời vào trong!
Hồ Nam Sinh nói:
– Tề Bàn Tử, đây là chưởng môn Phi Linh Môn chúng ta, cố ý đến vì ngươi.
Nam nhân áo trắng ngay từ đầu đã liếc trộm Lục Thiếu Du, nghe Hồ Nam Sinh giới thiệu lập tức tiến lên nồng nhiệt chào hỏi:
– Thì ra là Lục chưởng môn đích thân đến. Sớm nghe nói Lục chưởng môn tuổi trẻ tài cao, ta luôn muốn tự mình đến bái phỏng nhưng cứ bận công chuyện không đi được, xin thứ lỗi.
Tề Bàn Tử thân thiết như thể bằng hữu lâu năm không gặp.
Lục Thiếu Du hờ hững liếc qua Tề Bàn Tử, hắn phớt lờ làm gã lúng túng.
Lục Thiếu Du đi thẳng tới trước mặt lão nhân năm mươi tuổi:
– Quản sự còn nhớ ta không?
Lão nhân năm mươi tuổi ngay từ đầu đã chú ý Lục Thiếu Du:
– Ngươi là...
Một thiếu niên mua hàng hóa giá mười vạn kim tệ từ tay lão, phái mấy người theo đuôi đến nay bặt vô âm tín, nên lão có ấn tượng sâu sắc với Lục Thiếu Du. Lão nhân nhớ ra Lục Thiếu Du ngay, biểu tình ngạc nhiên. Lão nhân cứ tưởng mấy người lão phái đi sau khi trấn lột đồ vật của thiếu niên thì bỏ trốn, nay xem ra bọn họ đều gặp bất trắc.
Lục Thiếu Du nhẹ nhàng nói:
– Đã nhớ ra rồi sao? Ta mua vài món đồ ở chỗ quản sự nhưng quản sự phái người chặn giết, Tụ Bảo Môn làm ăn là thu vào không thu ra sao?
Biểu tình Lục Thiếu Du lạnh băng nhìn quản sự chằm chằm.
Tiểu Long cảm nhận khí lạnh từ người Lục Thiếu Du, nó co duỗi lưỡi theo dõi lão nhân:
– Xèo xèo!
– Không phải, Lục chưởng môn hiểu lầm...!
Xoẹt!
Lão nhân ngừng ngang, cơ mặt cứng ngắc, chậm rãi cúi đầu. Năm chỉ ấn xuyên thủng ngực lão nhân.
Lục Thiếu Du thu chân khí về, lạnh nhạt nói:
– Hiểu lầm, giải thích gì đó đều là nhảm nhí.
Tề Bàn Tử biến sắc mặt trừng Lục Thiếu Du: