Mắt Lục Thiếu Du lóe tia sáng lạnh:
– Tụ Bảo Môn.
Lục Thiếu Du đang định xử Tụ Bảo Môn không ngờ tự đưa lên cửa.
Lục Thiếu Du ngần ngừ một lúc, nói:
– Chu trưởng lão, sáng mai ta đích thân đi Tụ Bảo Môn một chuyến, Chu trưởng lão mang theo hai trăm đệ tử thực lực tốt nhất đi với ta. Năm trưởng lão khác cũng đi cùng, Đông lão thì ở lại Phi Linh Môn trấn thủ.
Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh nhướng mày hỏi:
– Có cần ta đi chung không?
Mắt Lục Thiếu Du lóe tia sáng lạnh, giễu cợt:
– Đông lão ở lại Phi Linh Môn là tốt nhất, sợ là có người hy vọng Đông lão ra mặt. Hơn nữa ta và nhóm Chu trưởng lão, Trịnh trưởng lão giải quyết trấn Hoa Môn được rồi.
Lục Thiếu Du lẩm bẩm:
– Nếu có người đã muốn chơi vậy ta sẽ chơi với bọn họ.
Lục Thiếu Du rời khỏi đại điện, cùng Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh trở về chỗ ở.
Lục Tâm Đồng đáng yêu chạy tới bên cạnh Lục Thiếu Du:
– Ca ca đã về, Tâm Đồng nhớ ca ca.
Vừa nhìn thấy Lục Tâm Đồng, Lục Thiếu Du như muốn đứt dây thần kinh:
– Linh Đồ tứ trọng?
Mới hơn hai tháng mà Lục Tâm Đồng từ Linh Đồ nhất trọng lên tứ trọng, tăng vọt ba tầng.
Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh đắc ý nói:
– Tiểu tử, có gì mà lạ? Tâm Đồng có độc thể bẩm sinh mạnh hơn ta tưởng tượng một chút, tốc độ tu luyện rất kinh người. Ta cho rằng trong vòng năm năm Tâm Đồng dư sức đột phá đến Linh Phách.
Đệ tử bảo bối của lão có khác.
Lục Thiếu Du kinh ngạc há hốc mồm:
– Năm năm đến Linh Phách?
Năm năm sau Lục Tâm Đồng mới mười lăm tuổi, tu vi Linh Phách tuổi mười lăm, thiên phú như thế đủ làm mọi người rung động.
Lục Tâm Đồng vui vẻ nói với Lục Thiếu Du:
– Sư phụ nói sau này Tâm Đồng sẽ mạnh giống như ca ca!
Trong lòng Lục Tâm Đồng vẫn luôn cho rằng ca ca là mạnh nhất.