Tiểu Long nhìn Thiểm Điện Hắc Báo khổng lồ đứng bên cạnh, dường như khích lệ Lục Thiếu Du thực lực tiến bộ.
Lục Thiếu Du cười cười, hắn vào sơn mạch Vụ Đô đã bốn mươi ngày. Trong bốn mươi ngày này Lục Thiếu Du tiến bộ rất nhanh, tu luyện Thiên Thủ Liệt Cương Ấn thành công, phối hợp thuộc tính các hệ nhuần nhuyễn, thực lực tăng nhiều. Mới rồi nếu Lục Thiếu Du không phối hợp thuộc tính các hệ này thì khó đấu lại bầy Thiểm Điện Hắc Báo.
Trong bốn mươi ngày Lục Thiếu Du lại nuốt một Vũ Sư, mấy Vũ Đồ, tu vi lên tới Vũ Sư tam trọng đỉnh phong.
Lục Thiếu Du bất đắc dĩ mới nuốt Vũ Đồ. Mùa đông đến, ít có dong binh đoàn đi vào sơn mạch Vụ Đô, muốn tìm Vũ Sư để nuốt cũng khó khăn hơn.
Lục Thiếu Du thu Thiểm Điện Hắc Báo vào Không gian thú nang.
– Được rồi, chúng ta đi thôi.
Lục Thiếu Du, Tiểu Long, Thiên Sí Tuyết Sư rời đi.
Trong sơn mạch Vụ Đô luôn là núi non trập trùng, lúc này mùa đông đến, phong cảnh hoang vắng. Lục Thiếu Du đi trong sơn mạch không cần thăm dò bốn phía làm gì. Đến mùa đông yêu thú đi ra kiếm đồ ăn càng cuồng bạo hơn.
Năm ngày sau, trong một sơn động ở hiệp cốc ẩn khuất, trước mặt Lục Thiếu Du nằm một cái xác khô. Ban ngày Lục Thiếu Du tình cờ gặp một tiểu đội dong binh đoàn. Hắn và Tiểu Long, Thiên Sí Tuyết Sư giết sạch, đi đầu dong binh đoàn là Vũ Sư tam trọng giờ cũng bị Lục Thiếu Du thôn phệ.
Lục Thiếu Du luyện hóa năng lượng chân khí đã cắn nuốt, trong đan điền khí hải có dấu hiệu sắp đột phá. Chân khí tràn đầy không ngừng tụ tập rồi tràn ra các kinh mạch.
Bùm!
Trong đan điền khí hải vang tiếng nổ trầm đục, khí thế quanh thân Lục Thiếu Du tăng vọt lên độ cao hơn. Năng lượng trong thiên địa bắt đầu tụ tập vào người Lục Thiếu Du, rèn tạo gân cốt cơ bắp nội tạng toàn thân hắn.