Nếu Lục Thiếu Du có mặt ở đây sẽ nhận ra ngay thiếu nữ chính là Lữ Tiểu Linh. Thanh niên nhỏ gầy là Lưu Nhất Thủ trong trấn Thiên Tinh. Còn hai thanh niên mặc hoa phục khoảng hai mươi mốt, hai mươi hai tuổi, tu vi Vũ Sư lục trọng, người kia là Vũ Sư ngũ trọng, nổi bật trong số người trẻ tuổi.
Lữ Tiểu Linh quát to:
– Lưu Nhất Thủ, nếu ngươi không tìm ra tiểu tử kia thì ta chặt tay chân của ngươi cho Ngân Linh Huyễn Thử của ta ăn!
Lưu Nhất Thủ sợ hãi run cầm cập:
– Tiểu thư, ta thật sự không biết hắn. Dù tiểu thư có giết thì ta cũng không có cách tìm ra hắn.
Hôm nay rơi vào tay tiểu cô nãi nãi này coi như Lưu Nhất Thủ tàn đời.
Một thanh niên mặc hoa phục đạp mạnh vào lưng Lưu Nhất Thủ:
– Ngươi dám nói không quen nhau?
Lưu Nhất Thủ nằm sấp dưới sàn, hộc búng máu.
Lữ Tiểu Linh trừng thanh niên mặc hoa phục:
– Biểu ca đừng đánh mạnh quá, lỡ giết hắn rồi ta biết đi đâu tìm người?
Lữ Tiểu Linh móc ra một viên đan dược đưa cho Lưu Nhất Thủ:
– Ta mặc kệ ngươi tìm cách gì, nhất định phải bắt người kia lại cho ta. Nếu không dù ngươi chạy đến chân trời góc biển ta cũng sẽ tìm được ngươi!
Lưu Nhất Thủ vội đáp:
– Vâng thưa tiểu thư, ta tìm ngay!
Mặt Lưu Nhất Thủ trắng bệch lồm cồm bò dậy.
Lữ Tiểu Linh lấy ra viên đan dược màu đen:
– Khoan, đây là độc đan, ngươi uống đi. Trong vòng nửa năm nếu không có thuốc giải của ta thì ngươi chết chắc, khi nào tìm được người hãy đến chỗ này kiếm ta.
Lưu Nhất Thủ biến sắc mặt nói:
– Tiểu thư, không cần đâu, ta sẽ không chạy.
Lưu Nhất Thủ đang định chuồn êm, cùng lắm rời khỏi trấn Thiên Tinh. Xem tình hình bây giờ thì Lưu Nhất Thủ muốn trốn cũng không thoát.
Thanh niên mặc hoa phục khác hừ lạnh một tiếng: