Bùm bùm bùm!
Tiếng năm lực lượng va chạm nổ vang, ánh lửa tung tóe. Dòng không khí cuồng bạo quét qua, thanh niên áo gai lảo đảo thụt lùi hơn chục bước. Lực công kích của đối thủ vượt qua sức tưởng tượng của thanh niên áo gai.
Vù vù vù!
Thoáng chốc Lục Thiếu Du lao tới, tay kết ấn, tay trái vươn ra, năm ngón co lại. Trảo ấn bay tới, trên trảo ấn lóe tia sáng lạnh. Khí nóng khuếch tán, tay trái Lục Thiếu Du đeo bao tay sắc bén từ bao giờ, bạch ngọc tinh ti bao tay hắn lấy trong túi không gian của Từ Phục Quan.
Thanh niên áo gai sợ hãi thụt lùi, đại đao chém thẳng xuống.
Lục Thiếu Du quát to:
– Phá!
Trảo ấn tay trái mạnh mẽ chộp địa đao của thanh niên áo gai.
Răng rắc!
Hai lực lượng tuôn ra, trong chớp mắt tiếng kim loại gãy vang lên. Đôi mắt thanh niên áo gai kinh sợ nhìn trường đao vỡ thành mảnh vụn.
Rầm!
Trảo ấn của Lục Thiếu Du xé rách dòng không khí chụp mạnh vào hộ thân cương khí quanh thân thanh niên áo gai. Trảo quang rực rỡ cùng với lửa nóng cháy xé hộ thân cương khí năm vệt dài.
Phập xoẹt!
Thanh niên áo gai không ngờ trảo của đối phương lợi hại như vậy, vô tình gián tiếp bị tổn hại nặng. Hộ thân cương khí vỡ vụn, thanh niên áo gai lùi nhanh ra sau.
Lục Thiếu Du không bất ngờ gì, bạch ngọc tinh ti bao tay không phải vật bình thường, không biết Từ Phục Quan lấy ở đâu ra. Lục Thiếu Du cười nhạt, thân theo tâm động, lần thứ hai hắn nhanh như tia chớp lao hướng thanh niên áo gai. Tay phải đánh ra thủ ấn, năm ngón xuyên thấu khí lưu chụp xuống đầu thanh niên áo gai.
Lục Thiếu Du vận chuyển Âm Dương Linh Vũ quyết, lực cắn nuốt khổng lồ tuôn ra. Chân khí dâng trào bị hút vào người Lục Thiếu Du.
Bùm bùm bùm!
Trong sơn cốc truyền đến mấy tiếng hét thê thảm, lực lượng trùng kích mạnh mẽ gần như san bằng sơn cốc. Mấy dong binh trở thành thực vật của Tiểu Long và Thiên Sí Tuyết Sư.