Lục Thiếu Du đi Quỷ Vũ tông sẽ phải nộp lên nhiều tiến cống, may mắn hắn không chịu thiệt. Đặng Phong Lương đã chuẩn bị sẵn hàng để cống. Tuy bây giờ Phi Linh Môn có nhiều tài sản nhưng không thể miệng ăn núi lở, nhận địa bàn của La Sát Môn cho Phi Linh Môn nguồn kinh tế.
Năm trưởng lão đồng thanh kêu lên:
– Tuân lệnh chưởng môn!
Đương nhiên bọn họ đồng ý làm chuyện này, trong đó có nhiều mỡ để vớt vát.
Lục Thiếu Du nói:
– Ta sắp ra khỏi cửa một chuyến, ít thì một tháng, lâu khoảng hai tháng. Chuyện trong môn sẽ do năm vị trưởng lão quyết định, nếu năm vị trưởng lão không giải quyết được thì đi xin ý kiến của đại trưởng lão.
Lục Thiếu Du quay về gian phòng, ngồi xếp bằng trên giường, trong đầu nghĩ đến một số chuyện xảy ra gần đây. Lục Thiếu Du vốn định sắp xếp mọi chuyện trong Phi Linh Môn xong, cộng thêm đã có Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh tọa trấn, hắn có thể tìm cách về Vân Dương tông. Hiện tại ba tháng sau Quỷ Vũ tông có một đại hội tông môn, Lục Thiếu Du phải đi, thời gian trở lại bị kéo chậm mấy tháng.
Đi Quỷ Vũ tông, Lục Thiếu Du thầm đoán bữa tiệc sẽ không tốt lành gì, nếu mang Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh đi cùng sẽ không có nhiều rắc rối. Một mình Lục Thiếu Du đi khó tránh khỏi phiền phức, dù không có thì Quỷ Vũ tông sẽ chế tạo thêm rắc rối cho hắn.
Lục Thiếu Du thầm nghĩ:
– Phải suy nghĩ trước cách ứng đối.
Quỷ Vũ tông muốn thăm dò Phi Linh Môn. Trong Phi Linh Môn có cường giả Linh Suất, cường giả Linh Suất này là điều bí ẩn, Quỷ Vũ tông không yên lòng được, đổi lại là Lục Thiếu Du cũng vậy. Một cường giả Linh Suất hình thành ức chế Quỷ Vũ tông, làm sao Quỷ Vũ tông dễ dàng tha thứ nó tồn tại trước mắt mình?
Màn đêm buông xuống, khóe môi Lục Thiếu Du cong lên: