Bùm bùm bùm!
Một lát sau đỉnh núi vang tiếng nổ đì đùng, tiếng chém giết liên miên không dứt, tiếng gào rú thê thảm vang lên.
Lục Thiếu Du nhìn đỉnh núi chằm chằm, Tiểu Long bám trên vai hắn. Lục Thiếu Du không dẫn Thiên Sí Tuyết Sư theo, tránh cho người qua đường giật mình.
Tiểu Long co duỗi lưỡi:
– – Xèo xèo!
Tiểu Long nhìn chằm chằm đỉnh núi mắt nhỏ tràn đầy lạnh lẽo khát máu.
Lục Thiếu Du nói:
– Đi đi.
Lục Thiếu Du giơ roi giục ngựa xông l*n đ*nh núi, giữa đường thấy đệ tử La Sát Môn bị thương lục tục chạy trốn xuống núi, gặp phải Lục Thiếu Du và Tiểu Long liền bị giết.
Một bóng người quen thuộc vội vàng chạy nhanh đập vào mắt Lục Thiếu Du:
– Là hắn!
Lúc trong Phi Linh Môn, Lục Thiếu Du muốn giết thanh niên mặc hoa phục La Sát Môn nhưng bị Hoàng Hải Ba ngăn cản, tu vi là Vũ Sư nhất trọng.
Lục Thiếu Du nhảy xuống lưng ngựa, chân khí vận chuyển dưới chân thoáng chốc đáp xuống bên cạnh thanh niên mặc hoa phục:
– Muốn trốn? Không thoát được đâu.
Thanh niên mặc hoa phục thấy Lục Thiếu Du thì biến sắc mặt nói:
– Là ngươi!?
Lục Thiếu Du cười tủm tỉm chào:
– Chúng ta lại gặp mặt.
Sát ý khuếch tán.
Thanh niên mặc hoa phục sắc mặt âm trầm, chân khí vận chuyển dưới chân, gã nhún mũi chân nhảy vọt lên, một cây đao to xuất hiện trong tay gã. Thanh niên mặc hoa phục chém mấy luồng đao quang bao phủ Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du hừ lạnh một tiếng:
– Lùi lại!
Lục Thiếu Du không thèm để thanh niên mặc hoa phục vào mắt. Thủ ấn đánh ra, mảng lớn ánh sáng lam tụ tập trước mặt Lục Thiếu Du hóa thành màn nước dày che chắn.
Đao quang chém vào màn nước gợn sóng, đao quang và hơi nước quấn quýt nhau trên bầu trời. Tiếng xé gió rít gào vang lên, tiếng nổ đì đùng vang vọng.
Bùm bùm bùm!
Màn nước tan vỡ, đao quang biến mất trong không trung. Thanh niên mặc hoa phục bị đánh bay, đại đao rớt xuống đất.