*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh thản nhiên như thể đó không phải là lão giết người.
Lục Thiếu Du nhướng mày lặp lại:
– Vũ Phách cửu trọng?
Lục Thiếu Du nói:
– May có Đông lão tọa trấn Phi Linh Môn.
– Phải rồi, ta có chuyện muốn hỏi tiểu tử nhà ngươi.
Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh chợt nhớ ra điều gì, lão nhìn Lục Thiếu Du đăm đăm, hỏi:
– Có phải tiểu tử ngươi là Vũ Giả tứ hệ?
Lục Thiếu Du lắc đầu, nói:
– Không phải.
Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh vẫn nhìn Lục Thiếu Du:
– Ta đã thấy nghi ngờ, Vũ Giả tứ hệ làm gì dễ có vậy. Tiểu tử nhà ngươi nếu là Vũ Giả tứ hệ thì tại sao ta không nhìn ra?
Lục Thiếu Du bình tĩnh nói:
– Không giấu gì Đông lão, tiểu tử không phải Vũ Giả tứ hệ mà là Vũ Giả toàn hệ, chẳng qua tiểu tử luôn che giấu.
Lục Thiếu Du chỉ còn thiếu thuộc tính phong chưa bị lộ, sớm muộn gì lão độc vật cũng biết, hắn không che giấu người phe mình.
– Cái gì? Ngươi là Vũ Giả toàn hệ?
Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh mới thở ra nghe Lục Thiếu Du nói thì giật mình trợn mắt há hốc mồm.
– Tiểu tử ngươi đừng lừa ta.
Vù vù vù!
Lục Thiếu Du mỉm cười, kết thủ ấn. Ánh sáng năm màu vàng, đỏ, lam, lục, trắng tụ tập quanh người, năm thuộc tính tràn ngập.
Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh kinh ngạc nhảy cẫng lên:
– Thuộc tính toàn hệ, Vũ Giả toàn hệ. Tiểu tử, ngươi siêu b**n th**!
Vũ Giả tứ hệ đã vượt khả năng chịu đựng của Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh, lúc này thấy Lục Thiếu Du có năm thuộc tính thì kinh ngạc trợn mắt há hốc mồm.
Lục Thiếu Du suỵt:
– Đông lão nhỏ tiếng một chút, tiểu tử không muốn bị lộ trước mặt người ngoài.
Lục Thiếu Du thầm nghĩ Vũ Giả toàn hệ đã khiến lão độc vật nhảy cẫng lên, không giữ được bình tĩnh, cường giả Độc Suất gì mà kỳ. Nếu Lục Thiếu Du nói hắn cũng là Linh Giả không chừng lão độc vật sẽ xỉu ngay tại chỗ mất.