Thấy tất cả người La Sát Môn đã bị giết, Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh mở miệng nói:
– Thu hết túi không gian chờ giao cho chưởng môn, dọn dẹp rồi tiếp tục công việc của mình đi.
Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh nói xong đột ngột biến mất tại chỗ, đám đệ tử Phi Linh Môn tặc lưỡi thầm than. Thực lực của đại trưởng lão thật đáng sợ.
Hồ Nam Sinh hét to:
– Nhanh lên, đốt hết mấy cái xác này rồi về xây đại điện tiếp!
Phía xa xa có nhiều người chứng kiến tất cả, bọn họ rất giật mình. Hơn trăm người La Sát Môn, toàn là tinh nhuệ trong môn phái nhưng chỉ giây lát đã bị giết không chừa một người.
– Thực lực của Phi Linh Môn đáng sợ quá, Hàn Trường Sinh bị giết trong một chiêu.
– Cường giả kia thật đáng sợ, chắc đã đến trình độ Vũ Vương.
– Ta thấy giống Linh Giả hơn, không như Vũ Giả.
– Cường giả kia đứng trên trời, chỉ có cường giả Vũ Suất mới làm được, chắc chắn là Linh Sư rồi.
– Sau này gặp người Phi Linh Môn chúng ta tốt nhất đừng trêu vào. Chuyến này La Sát Môn xui xẻo rồi, hơn một nửa đệ tử tinh nhuệ chết, cộng với Từ Phục Quan thì có sáu trưởng lão đã chết.
Đám người đứng ở phía xa tặc lưỡi kính thán xì xầm thật lâu sau mới rời đi.
Thời gian chậm rãi trôi, Lục Thiếu Du bế quan trị thương không hay biết chuyện bên ngoài thế nào, cũng không cần lo lắng. Có lão độc vật trấn thủ sơn môn, Phi Linh Môn như làm bằng sắt, thế lực bình thường không thể làm gì Phi Linh Môn.
Lục Thiếu Du điều tức dưỡng thương, hắn cảm giác vết thương trong cơ thể đang nhanh chóng lành lặn. Có lẽ Lục Thiếu Du sẽ khôi phục vết thương trước dự tính mấy ngày.
Trong ngày Phi Linh Môn giết trăm đệ tử tinh nhuệ của La Sát Môn thì tin tức trong Phi Linh Môn có cường giả lan rộng xung quanh, khiến nhiều trong thị trấn ồ lên kinh ngạc.