Đặng Phong Lương chưởng môn La Sát Môn lên tiếng:
– Có biết ai giết Từ trưởng lão không? Mấy người Phi Linh Môn không ai có thực lực như vậy.
Một trưởng lão áo xám đáp:
– Cái này thì không biết. Ba mươi đệ tử bị giết sạch, tạm thời không thể lấy được tin tức gì.
Một lão nhân tóc đen dài nói:
– Chưởng môn, bên ngoài có nhiều người đang bàn tán về chuyện này, chúng ta phải cho Phi Linh Môn một bài học.
Đặng Phong Lương nói:
– Tất nhiên chúng ta không tha cho Phi Linh Môn, nhưng phải điều tra rõ ràng mọi thứ tránh cho chịu thiệt.
Đặng Phong Lương tuy to con nhưng cẩn trọng vô cùng. Phi Linh Môn có thể giết Từ Phục Quan, không đệ tử nào thoát ra, có gì đó không đúng.
– Chưởng môn, rất có thể Từ trưởng lão bị người Phi Linh Môn vây công g**t ch*t, chúng ta kéo nhiều người đi thì dù trong Phi Linh Môn có cường giả cũng không sợ.
Lão nhân tóc bạc đứng bên phải luôn im lặng nay lên tiếng:
– La Sát Môn chúng ta phải chiếm được vật chứa trong mật thất Phi Linh Môn, nếu chậm chạp e rằng lại xảy ra biến cố gì.
Đặng Phong Lương đồng ý:
– Vậy được rồi, Hàn trưởng lão đi thì ta yên tâm, để Hàn trưởng lão đi đi. La trưởng lão, Bạch trưởng lão, Đoan Mộc trưởng lão, Độ trưởng lão cũng cùng đi.
Đặng Phong Lương rất tin tưởng lão nhân tóc bạc.
Trưởng lão áo xám nói:
– Hàn trưởng lão chịu đi thì tốt quá, dư sức tiêu diệt Phi Linh Môn.
Mọi người biết rõ Hàn trưởng lão là trưởng lão hai đời duy nhất trong La Sát Môn. Lúc chưởng môn đời trước còn khỏe mạnh thì Hàn trưởng lão đã làm trưởng lão La Sát Môn. Thực lực của Hàn trưởng lão mạnh hơn chưởng môn La Sát Môn, tu vi Vũ Phách cửu trọng, chưởng môn chỉ có bát trọng.
Lão nhân áo trắng lạnh lùng quát:
– Ta chờ xem trong Phi Linh Môn có cường giả gì? Nếu không vì thứ trong mật thất thì chúng ta làm sao chịu đựng Phi Linh Môn tồn tại lâu như vậy?