Ầm ầm ầm!
Trịnh Anh tham gia vòng chiến, chớp mắt có một đệ tử La Sát Môn Vũ Sư nhị trọng thủy hệ bị đánh bay mấy chục thước, tiếp theo bị đám đệ tử Phi Linh Môn hùa lên chém thành mấy khúc.
Từ Phục Quan nhìn Lục Thiếu Du chằm chằm, nét mặt sa sầm cười lạnh nói:
– Tiểu tử, ngươi mà cũng mơ đối phó với ta sao?
Thiếu niên chỉ khoảng mười bảy, tám tuổi, coi như hắn tu luyện từ lúc còn là thai nhi cũng không mạnh tới đâu, Từ Phục Quan không thèm để hắn vào mắt. Dường như đệ tử trong La Sát Môn bị thiếu niên đánh bị thương, thực lực tối đa chỉ là Vũ Sư.
Lục Thiếu Du lạnh nhạt nói:
– Đủ đối phó với ngươi.
Lục Thiếu Du thầm dặn dò Tiểu Long sẵn sàng.
Từ Phục Quan cười âm hiểm, khinh thường liếc Lục Thiếu Du, nói:
– Khục khục, giọng điệu thật cuồng ngạo, bằng vào nhãi ranh chưa dứt sữa nhà ngươi sao? Đúng là không biết trời cao đất rộng mà.
Lục Thiếu Du không để ý Từ Phục Quan trào phúng, hắn chậm rãi đến gần gã, khóe môi cong lên, chân khí tuôn ra. Đối phương là Vũ Phách nhị trọng, hiện tại Lục Thiếu Du mới chỉ là Vũ Sư nhị trọng, Lục Thiếu Du muốn thử xem có thể vượt cấp khiêu chiến không.
Thấy Lục Thiếu Du bước tới gần, đôi mắt Từ Phục Quan càng lạnh lẽo, gã cảm nhận chân khí tuôn ra từ người hắn.
Từ Phục Quan lạnh nhạt nói:
– Thì ra là Vũ Sư nhị trọng, tiểu tử ngông cuồng, ở trước mặt ta, ngươi quá yếu.
Từ Phục Quan hét to một tiếng:
– Tiểu tử, để ta dạy cho ngươi sự khác biệt giữa Vũ Phách và Vũ Sư!
Từ Phục Quan thấy phương xa Trịnh Anh hăng hái giết hai đệ tử La Sát Môn, cơn giận bùng cháy trong gã, chân khí hùng hồn bộc phát. Chân khí màu lam như hơi nước chấn động không gian xung quanh rung rinh, cột nước b*n r*.
Lục Thiếu Du vẻ mặt thản nhiên nhưng trong lòng thì không dám coi thường, kết thủ ấn lập tức bày ra Khải Giáp Thanh Linh. Vảy giáp vàng nhạt bao trùm khắp người Lục Thiếu Du, hắn bước nhanh tới trước, thân thể kỳ dị nghiêng người. Một cột nước to cỡ nắm tay trẻ sơ sinh kèm theo tiếng gió rít sắc bén xẹt qua mũi Lục Thiếu Du. Kình phong cường đại quét tới làm Lục Thiếu Du đau rát.