Đặng Phong Lương hỏi:
– Từ trưởng lão, đã điều tra ra tư liệu về cường giả bí ẩn kia chưa?
Điều Đặng Phong Lương quan tâm nhất là về cường giả bí ẩn trong Phi Linh Môn, không rõ ràng lai lịch của đối phương thì gã không dám có hành động thiếu suy nghĩ.
Người được gọi là Từ trưởng lão nói:
– Thế thì không. Ta bỏ ra nhiều công sức mới biết cường giả bí ẩn là sư phụ của nữ nhi Lục Thanh, thực lực rất mạnh, nay không biết tung tích. Cường giả bí ẩn chỉ lộ mặt một lần.
Người này là Từ Phục Quan, biểu đệ của Hoàng Hải Ba. Trong khu vực quanh sơn mạch Vụ Đô này Từ Phục Quan là cường giả khá nổi tiếng, tu vi Vũ Phách nhị trọng, kiêm chức trưởng lão La Sát Môn.
Một lão nhân mặc áo vàng bộ dáng trưởng lão đứng bên trái lên tiếng:
– Chưởng môn, gần đây mỗi đệ tử Phi Linh Môn được nhiều đan dược và vũ kỹ, sợ là mật thất trong tin đồn đã bị mở ra rồi. Chúng ta nhịn lâu như vậy không đụng Phi Linh Môn chỉ vì mật thất kia, bây giờ có nên xuống tay với Phi Linh Môn không?
Đặng Phong Lương bình tĩnh nói:
– Triệu trưởng lão đừng nóng vội. Hiện tại Phi Linh Môn có cường giả, chúng ta phải tìm hiểu rõ ràng.
– Nếu là cường giả bình thường, chúng ta có sức đối phó thì La Sát Môn sẽ nuốt trọn Phi Linh Môn dù mật thất mở ra thì sao? Cuối cùng vẫn sẽ rơi vào tay chúng ta.
– Nếu chúng ta không đánh lại được cường giả đó thì đành giao cho Quỷ Vũ tông, chúng ta cũng được chia chút ít.
Lão nhân bộ dạng trưởng lão khác khẽ thở dài:
– Nhưng chúng ta nhịn lâu như vậy cuối cùng để Quỷ Vũ tông ăn thì tiếc quá.
Đặng Phong Lương nói với Từ Phục Quan:
– Từ trưởng lão đích thân đi điều tra xem cường giả bí ẩn kia rốt cuộc là ai? Đẳng cấp thực lực đến trình độ cỡ nào? Khi đó chúng ta lại quyết định.