Thông thường các cường giả, dù là Vũ Phách cũng không dám trêu chọc La Sát Môn. Người trong La Sát Môn thường kiêu ngạo ngang ngược, trừ phi không muốn sống ở khu vực này nữa, nếu không chọc vào người La Sát Môn sẽ rất rắc rối.
Trong một đại điện trang trí khá đẹp có hơn mười người đang ngồi. Bọn họ ăn mặc khác nhau nhưng toát ra khí thế thì ngang ngửa nhau, tu vi Vũ Phách.
Bên trên đại điện có một nam nhân khoảng bốn mươi tuổi ngồi, TSm bó sát người, vai rộng tay thô, toàn thân tràn ngập lực lượng, khí thế cực mạnh.
Người này nổi tiếng trong khu biên giới sơn mạch Vụ Đô, môn chủ của La Sát Môn, Đặng Phong Lương, tu vi Vũ Phách bát trọng, ở vùng bên này là cường giả tuyệt đối.
Trong đại điện, một nam nhân mặc TSm màu đen lên tiếng:
– Chưởng môn, Phi Linh Môn có biến động. Biểu huynh của ta bị giết, Hắc Kiếm Môn đã quy hàng Phi Linh Môn.
Đặng Phong Lương kinh ngạc hỏi:
– Sao Phi Linh Môn có loại thực lực này?
Theo Đặng Phong Lương biết thì Phi Linh Môn yếu xìu.
Nam nhân mặc TSm màu đen trả lời:
– Ta đã phái người điều tra. Nghe nói có một cường giả đến Phi Linh Môn, không ai biết thân phận của cường giả này, chỉ biết rất mạnh.
Đặng Phong Lương nói:
– Hèn gì Phi Linh Môn dám đụng vào La Sát Môn chúng ta, hóa ra có cường giả. Lập tức điều tra xem người kia có lai lịch gì, nhớ điều tra mật thất Phi Linh Môn đã mở ra chưa, đây là vật chúng ta phải chiếm được. Nếu không phải không thể cưỡng ép mở mật thất thì ta đã sớm tiêu diệt Phi Linh Môn.
Ba ngày sau, Lục Thiếu Du bay lên cao trong sau núi Phi Linh Môn, năng lượng thuộc tính phong dâng trào tràn ngập trong không khí. Sau lưng Lục Thiếu Du ngưng kết đôi cánh năng lượng, cánh vỗ đập khí lưu dạt ra. Lục Thiếu Du bay lượn như chim ưng.
Đôi cánh năng lượng ngưng kết không còn méo mó mà là màu trắng trong suốt hoàn chỉnh, các luồng năng lượng chân khí ngưng kết, đồ án trên cánh tựa như lông chim.