Người áo xanh vừa ra tay Vũ Sư nhị trọng lập tức phán đoán ra tu vi của đối phương:
– Mới chỉ là Vũ Sư nhất trọng, ngươi mới tự tìm chết!
Vũ Sư nhị trọng hừ mạnh, giơ chưởng ấn nghênh đón.
Cùng lúc đó, Vũ Sư nhất trọng định vây công người áo xanh chợt biến sắc mặt. Một con rắn nhỏ vàng nhạt chặn trước mặt Vũ Sư nhất trọng, sau lưng gã là con yêu thú màu trắng khổng lồ đáng sợ nhìn gã chằm chằm.
Bùm!
Hai chưởng ấn đụng mạnh, lực lượng cuồng bạo thổi quét, kình khí làm cát bụi mịt mù.
Cộp cộp cộp!
Lực lượng khổng lồ trút xuống, Vũ Sư nhị trọng lảo đảo lùi lại mấy bước, khó tin nhìn người áo xanh. Đối phương chỉ có Vũ Sư nhất trọng nhưng thực lực áp chế gã gắt gao.
Vũ Sư nhị trọng hừ lạnh một tiếng:
– Chết đi!
Vũ Sư nhị trọng ổn định thân hình đánh ra thủ ấn, hai bàn tay nhanh chóng xòe ra rồi siết chặt. Chân khí thuộc tính thổ khuếch tán bao lấy nắm tay, Vũ Sư nhị trọng giẫm mạnh xuống đất. Vũ Sư nhị trọng nhanh như tia sáng xông hướng người áo xanh.
Lục Thiếu Du hờ hững nhìn đối phương, hắn biết thực lực của mình tuy mới là Vũ Sư nhất trọng nhưng không thua gì đối phương là Vũ Sư nhị trọng, đây là ích lợi việc có kinh mạch dày rộng, đan điền khí hải to. Hiện tại tu vi Vũ Sư nhất trọng của Lục Thiếu Du chỉ sử dụng chân khí dư sức bảo vệ mình khi đánh nhau với Vũ Sư tam trọng.
Lục Thiếu Du nhếch môi cười kỳ dị, chậm rãi duỗi tay ra, xòe bàn tay.
Lục Thiếu Du quát to:
– Cắn nuốt!
Lực lượng kỳ dị tuôn ra từ lòng bàn tay Lục Thiếu Du. Lực lượng đó rất kỳ dị, sau khi tuôn ra từ bàn tay Lục Thiếu Du không cuồng bạo thổi quét mà xoay tròn như cái lỗ khí lưu trong lòng bàn tay hắn, đập mạnh vào chưởng ấn của Vũ Sư nhị trọng.
Xoẹt!
Vang tiếng nổ trầm đục, cơ mặt Vũ Sư nhị trọng cứng ngắc, gã đứng yên tại chỗ như cọc gỗ, bị lực lượng vô hình trói buộc không thể nhúc nhích.