Giờ đây Lục Thiếu Du không sợ gì La Sát Môn, tuy thực lực của La Sát Môn mạnh hơn Phi Linh Môn nhưng cùng lắm là môn phái hạng ba. Có Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh tọa trấn Phi Linh Môn, không có gì đáng lo. Nếu La Sát Môn dám tới cửa kiếm chuyện sẽ cho La Sát Môn làm hòn đá lót chân đầu tiên để Phi Linh Môn phục hưng.
Lục Thiếu Du lấy một ngọc giản ra khỏi trữ vật giới chỉ:
– Phong Chi Dực.
Đây là quyển Vũ kỹ phi hành phong hệ nằm trong đống Vũ kỹ Phi Linh Môn để lại, trình độ hoàng cấp sơ giai, cũng là thứ Lục Thiếu Du cần nhất. Vũ kỹ phi hành phong hệ, sau khi Lục Thiếu Du tu luyện có thể bay lượn, rất tiện cho việc chạy trốn.
Trong Vũ kỹ phong hệ Phi Linh Môn để lại chỉ được khoảng hai mươi mấy bộ, những thứ khác toàn là tinh cấp, thần cấp, mỗi mình Phong Chi Dực là hoàng cấp sơ giai. Vũ kỹ phong hệ vốn đã hiếm, Vũ kỹ phi hành phong hệ càng ít hơn. Ngẫm lại xem, một cường giả không phải Vũ Suất nhưng có thể lơ lửng không trung như cường giả Vũ Suất là chuyện tuyệt vời biết bao, trong chiến đấu sẽ chiếm nhiều ích lợi hơn.
Một giọt máu nhỏ vào ngọc giản, ánh sáng bừng lên. Ánh sáng từ ngọc giản bắn vào trán Lục Thiếu Du hóa thành lượng tin tức khổng lồ trong não.
Trong khoảnh khắc ngọc giản vụt tắt ánh sáng, Lục Thiếu Du đã biết cách tu luyện Phong Chi Dực. Chân khí chảy qua một số kinh mạch phức tạp, phối hợp thuộc tính phong trong người, dẫn thuộc tính phong trong thiên địa ngưng kết thành đôi cánh trên lưng.
Vũ kỹ phi hành phong hệ dù đến đẳng cấp Vũ Suất, trong tu vi cùng bậc thì Vũ kỹ phi hành tăng phúc tăng tốc độ nhanh hơn cho người có Vũ kỹ phi hành phong hệ.
Lục Thiếu Du mỉm cười nói:
– Còn có Mộc Lao Gia Tỏa.
Lục Thiếu Du lấy ra ngọc giản màu lục, thuộc tính mộc dày đặc. Đây là Vũ kỹ mộc hệ Lục Thiếu Du rất muốn tu luyện, Mộc Lao Gia Tỏa.