Lục Tâm Đồng hưng phấn nói:
– Đa tạ sư phụ!
Đôi mắt sáng ngời chớp lia lịa.
Thôi Hồn Độc Suất nhìn Phương Tân Kỳ, nói:
– Còn nữ hài tử nhà ngươi cũng đi theo bên ta làm thị nữ hai năm, thấy sao? Nhìn căn cốt của ngươi bình thường, sau hai năm ta cho ngươi từ Vũ Sư lục trọng trở lên, muốn tới Vũ Phách phải xem sự cố gắng của ngươi thế nào.
Lục Tâm Đồng còn nhỏ cần có người chăm sóc, một số việc trong tu luyện Lục Tâm Đồng là nữ, Thôi Hồn Độc Suất già rồi cần tị hiềm nên phải có thị nữ.
Phương Tân Kỳ sửng sốt:
– Cái này...
Sau hai năm trở thành Vũ Sư, hiện tại Phương Tân Kỳ mới chỉ là Vũ Sĩ nhất trọng, nàng tự nhận xét dù là trong năm năm cũng khó với tới mục tiêu, huống chi còn là Vũ Sư lục trọng.
Lục Thiếu Du khuyên:
– Lục sư tỷ, đây chính là cơ duyên lớn của sư tỷ. Đông lão cũng không phải người bình thường.
Phương Tân Kỳ lấy lại tinh thần, mừng rỡ nói:
– Đa tạ tiền bối.
Trong đoạn đối thoại vừa rồi Phương Tân Kỳ biết ngay lão nhân mà sư đệ chưởng môn mang về không tầm thường, tuyệt đối là một cường giả.
Lục Thiếu Du nghiêm túc nói với Phương Tân Kỳ:
– Lục sư tỷ, hiện tại Đông lão cũng tham gia vào Phi Linh Môn chúng ta, là trưởng lão Phi Linh Môn. Ta vẫn chưa tuyên bố, sau này mọi chuyện của Đông lão xin đừng nói với ai, sư tỷ nhớ kỹ, là bất cứ ai.
Phương Tân Kỳ gật đầu, nói:
– Biết rồi, bao gồm sư phụ cũng sẽ không nói.
Thôi Hồn Độc Suất tâm tình sung sướng nói với Lục Thiếu Du:
– Được rồi, tìm mật thất cho ta đi, khi nào vết thương của ta tốt hơn chút sẽ dạy Lục Tâm Đồng tu luyện.
– Xin Đông lão theo ta.
Lục Thiếu Du dẫn Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh đi mật thất sau núi.
Phương Tân Kỳ đến đại điện Phi Linh Môn. Lục Thiếu Du nghe Trương Minh Đào nói hôm qua Phi Linh Môn không xảy ra chuyện gì, chắc Hắc Kiếm Môn bận tìm hung thủ giết môn nhân của mình, không rảnh quan tâm Phi Linh Môn.