Lục Thiếu Du tức giận nói:
– Lão độc vật đừng coi thường người khác, ta cho lão biết, hiện tại Phi Linh Môn không được tốt nhưng tương lai ta bảo dảm Phi Linh Môn sẽ không thua bất cứ môn phái nào!
Thôi Hồn Độc Suất mỉm cười nói:
– Không thua bất cứ môn phái nào? Chỉ bằng vào thực lực của ngươi hay dựa vào ngươi có Thiên Sí Tuyết Sư? Nực cười, không phải ta khinh thường ngươi, mà là những đại môn đại phái thật sự cái nào không trải qua truyền thừa lâu thì mấy ngàn năm, ngắn thì mấy trăm năm? Những thực lực ẩn giấu rất kh*ng b*, mạnh hơn ngươi tưởng tượng nhiều. Ngươi cảm thấy mất bao lâu phát triển Phi Linh Môn lớn mạnh đến mức đó?
Lục Thiếu Du sửng sốt, Thôi Hồn Độc Suất nói rất có lý. Những đại môn đại phái thật sự cái nào không trải qua truyền thừa lâu thì mấy ngàn năm, ngắn thì mấy trăm năm? Thực lực ẩn giấu rất kinh khủng, mạnh hơn Lục Thiếu Du tưởng tượng rất nhiều.
Nhưng trong lòng Lục Thiếu Du không phục, tính cách ương bướng lại nổi lên. Miễn là có đủ thực lực, chắc chắn hắn có thể gầy dựng thế lực không thua ai. Lục Thiếu Du có Âm Dương Linh Vũ quyết, có tiền vốn tranh một phen.
Lục Thiếu Du kiêu ngạo nói:
– Ta nói thật cho lão độc vật, mười năm, chỉ cần mười năm thì ta sẽ cho lão thấy Phi Linh Môn không thể tưởng tượng. Nhưng ta muốn lão đồng ý điều kiện thứ nhất của ta là trong vòng mười năm này làm trưởng lão Phi Linh Môn. Ta sẽ không để lão làm công không, lão đã hết tài liệu luyện chế độc đan hậu giai lục phẩm đúng không? Trong vòng mười năm này lão sẽ có đầy đủ, mười năm sau nếu Phi Linh Môn không trở nên nổi bật thì ta chặt đầu xuống cho lão làm ghế ngồi, sao, lão độc vật dám đồng ý không?
Thôi Hồn Độc Suất cười cười, khinh thường liếc qua: