Thôi Hồn Độc Suất hỏi:
– Tiểu tử, ngươi còn dám ở lại đây? Không sợ hai lão quỷ kia tìm tới sao?
Lục Thiếu Du đáp:
– Nếu hai người kia lại đuổi theo dù chúng ta muốn trốn cũng không thoát, còn không bằng núp tại đây. Bọn họ sẽ cho rằng chúng ta thừa dịp chạy xa, không ngờ chúng ta núp gần đây.
Lục Thiếu Du quan sát bốn phía, gần đây vừa lúc có sơn động khá to.
Lục Thiếu Du nói:
– Chúng ta tạm nghỉ trong này đi, chờ một đêm chắc bọn họ sẽ đi xa.
Lúc này sắc trời đã là hoàng hôn, Phương Thành Hữu, Tất Phương Sơn không dễ tìm người.
Thôi Hồn Độc Suất nói:
– Ngươi rất có gan, dù sao ta không đi nổi nữa, nghe theo ngươi.
Hai người vào hang. Lục Thiếu Du âm thầm dặn Tiểu Long canh giữ ở cửa hang phòng ngừa hai cường giả kia tìm đến hắn sẽ biết ngay.
Trong sơn động.
Thôi Hồn Độc Suất nói:
– Xem như tiểu tử nhà ngươi đã cứu mạng ta, lần trước ngươi cũng giúp đỡ ta. Ta nợ ngươi nhân tình hai lần, Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh ta chưa từng nợ ai, chờ ta lành vết thương có thể đồng ý làm hai việc trong khả năng cho ngươi.
Lục Thiếu Du không khách sáo hỏi ngay:
– Lão độc vật nói thật không?
Một cường giả Linh Suất đồng ý làm hai điều, lời hứa này rất đáng giá.
– Ta không đến mức lừa nhóc con nhà ngươi.
Thôi Hồn Độc Suất liếc Lục Thiếu Du:
– Còn nữa, nếu ngươi còn gọi ta là lão độc vật thì ta sẽ cho ngươi nếm thử chút độc.
Lục Thiếu Du phản xạ thụt lùi mấy bước, mỉm cười nói:
– Cái tên lão độc vật rất dễ nghe, lão vẫn muốn ăn bớt bắt ta kêu lão là thúc sao? Ta không làm.
Thôi Hồn Độc Suất khẽ thở dài:
– Tuỳ ngươi, nhiều năm qua ngươi là người chuyện với ta nhiều nhất.
Thôi Hồn Độc Suất nhìn Lục Thiếu Du, cười giễu, vẻ mặt không còn âm u lạnh lùng người sống không được tới gần.