Lục Thiếu Du khẽ hỏi Thôi Hồn Độc Suất:
– Hiện tại nên làm gì?
Thôi Hồn Độc Suất khẽ thở dài:
– Còn làm sao được? Ta đã bị thương nặng, dù không bị thương thì không đánh lại hai người đó hợp tác. Hiện tại ta chỉ có thể liều mạng, nhưng lại liên lụy ngươi nữa.
Phương Thành Hữu âm trầm quát to:
– Đông Vô Mệnh, hôm nay là ngày chết của ngươi. Không ngờ ngươi còn dám trở về Cổ vực, đây là ngươi tự tìm đường chết!
Thôi Hồn Độc Suất hừ lạnh một tiếng:
– Hừ! Ngươi nghĩ có thể trói buộc được ta sao. Nếu lần này ta không chết thì lần sau chắc chắn sẽ tiêu diệt Thiên Tinh tông các ngươi!
Trong mắt Thôi Hồn Độc Suất lộ ra oán hận, tay chộp vai Lục Thiếu Du, một tay biến đổi khẩu quyết. Thôi Hồn Độc Suất phun ra tinh huyết lơ lửng trong không trung, khói đen tuôn ra từ tay lão, khói đen nhanh chóng bao lấy tinh huyết.
Khói đen tỏa mùi hôi gay mũi, Thôi Hồn Độc Suất đứng trên bầu trời hiệp cốc, linh lực dao động quanh thân, người run bần bật biểu tình vặn vẹo dữ tợn.
Thấy bộ dạng của Thôi Hồn Độc Suất, Phương Thành Hữu và tất Phương Sơn biến sắc mặt nói:
– Ngươi dám dùng tinh huyết cho độc ăn?
Thôi Hồn Độc Suất hét to một tiếng:
– Nếu ta không chết sẽ giết bởi Thiên Tinh tông!
Thôi Hồn Độc Suất đánh ra thủ ấn, khói đen đậm đặc trước mắt biến thành muôn vàn sợi tơ đen, mỗi sợi to cỡ sợi tóc. Tơ đen xuyên thấu không gian bắn hướng Phương Thành Hữu, Tất Phương Sơn.
Phương Thành Hữu, Tất Phương Sơn kinh hoàng kết ấn bày hộ thân cương quyển trước mặt, lực công kích ập hướng độc khí tơ đen, không dám để chúng nó gần người.
Nhưng các độc khí tơ đen rất mạnh, chúng nó bao phủ ở giữa không trung, hoàn toàn giam cầm Phương Thành Hữu, tất Phương Sơn.
Vù vù vù!
Thôi Hồn Độc Suất xách Lục Thiếu Du nhảy lên hiệp cốc, bay trong không khí vượt hai đỉnh núi.