Bản thân Lục Thiếu Du hiện rất khó chịu. Thanh niên Hắc Kiếm Môn là Vũ Sư, Lục Thiếu Du thì là Vũ Sĩ. Hắn nuốt chân khí của đối phương. Nếu Lục Thiếu Du là thể chất bình thường thì đã nổ banh xác, dù vậy chân khí cuộn trào, năng lượng khổng lồ chạy chồm như ngựa điên trong người hắn.
Lục Thiếu Du biết Nam thúc không nói giỡn. Trước kia Nam thúc đã dặn dò là Lục Thiếu Du tuyệt đối không được cắn nuốt người thực lực mạnh hơn mình, đan dược phẩm chất cao, năng lượng quá lớn thì thân thể không chịu nổi.
Lục Thiếu Du cảm thấy thực lực của thanh niên Hắc Kiếm Môn chỉ vừa đến Vũ Sư, hắn thì là đỉnh Vũ Sĩ bát trọng nên muốn thử xem. Giờ Lục Thiếu Du đã biết Vũ Sư và Vũ Sĩ cách biệt quá lớn. Dù là Vũ Sĩ cửu trọng và Vũ Sư nhất trọng cũng cách biệt xa, chân khí trong người thanh niên Hắc Kiếm Môn khổng lồ hơn hắn tưởng tượng nhiều.
– Luyện hóa!
Lục Thiếu Du nhanh chóng vận chuyển Âm Dương Linh Vũ quyết luyện hóa năng lượng trong thân thể. May mắn kinh mạch và cơ thể của Lục Thiếu Du mạnh hơn người cùng tu vi, hắn cắn răng miễn cưỡng đối kháng lại.
***
Trong một đại điện, mấy người ngồi trên ghế. Một nữ nhân mặc cung trang loang lổ vết máu đứng trong đại điện nói gì đó. Nữ nhân mặc cung trang chính là đệ tử Hắc Kiếm Môn bị Lục Thiếu Du cắt rớt một lỗ tai trong Phi Linh Môn.
Trên bệ cao, một nam nhân áo đen tức giận quát:
– Cái gì? Phi Linh Môn quá to gan!
Cơn giận cháy hừng hực trong nam nhân áo đen.
Nữ nhân mặc cung trang nói:
– Sư phụ phải báo thù cho đệ tử, đại sư huynh còn đang bị Phi Linh Môn bắt giữ.
Hốc mắt nữ nhân mặc cung trang ngấn lệ, nàng che lỗ tai không dám buông tay, thiếu một lỗ tai xem như bị hủy dung.
Nam nhân áo đen hỏi đám người trong đại điện:
– Các vị trưởng lão thấy sao?