Nữ nhân mặc cung trang sợ hãi biến sắc mặt, thủ ấn lại thay đổi, mũi chân nhún nhẹ lùi nhanh về. Trường kiếm vạch năm năng lượng ảo ảnh tàn kiếm, kiếm ảnh vung lên chém hướng năm chỉ quang lửa nóng rực.
Người ngạc nhiên hơn là đệ tử trong Phi Linh Môn, đặc biệt ba vị trưởng lão. Lục Thiếu Du thi triển Vũ kỹ thuộc tính hỏa, lần trước hắn đấu với người chưởng môn ấn phù dùng Vũ kỹ thuộc tính thủy.
Ba trưởng lão nhướng mày:
– Là Vũ Giả song hệ!
Thực lực càng mạnh bọn họ càng hiểu sự cường đại của Vũ Giả song hệ.
Vù vù vù!
Trong đại điện kiếm ảnh và chỉ ấn va vào nhau, năng lượng khuếch tán. Năng lượng cuồng bạo hất văng mấy đệ tử Phi Linh Môn đứng gần dó té xuống đất.
Vù vù vù!
Lục Thiếu Du đã biến mất trên ghế ngồi, ánh sáng chợt lóe, hắn lao nhanh hướng nữ t* c*ng trang Hắc Kiếm Môn.
Nữ t* c*ng trang Hắc Kiếm Môn mạnh hơn Lục Thiếu Du, nàng nhanh chóng lùi ra sau, bất giác thụt lùi ra phía ngoài đại điện. Kiếm ảnh lắc lư, kiếm quang tăng vọt tựa như xé rách không gian bắn hướng Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du hừ lạnh một tiếng:
– Hừ!
Lục Thiếu Du nhíu mày, vầng sáng vàng đất chói mắt tỏa ra tạo thành vảy ngưng tụ lên áo giáp phủ quanh người hắn. Khi kiếm quang chém tới, Lục Thiếu Du bắt ấn, kình khí chém ra. Nương nhờ lực đẩy của kình khí Lục Thiếu Du trượt ra sau, kiếm quang dán sát thân thể xẹt qua. Luồng gió sắc bén xuyên qua Thanh Linh khải giáp làm Lục Thiếu Du thấy hơi nhói.
Lục Thiếu Du nhếch môi:
– Thực lực của tiểu thư không tệ nhưng phản ứng thì quá chậm.
Chân khí tăng vọt, chân khí vàng đất dâng lên, năng lượng khổng lồ làm dòng không khí vặn vẹo gợn sóng.
Lục Thiếu Du trầm giọng quát:
– Khai Sơn chưởng!
Lục Thiếu Du giẫm mạnh mặt đất, vọt lên trước, đá vụn bị đạp bể, đất đai nứt rạn.