Lục Thiếu Du bước vào đại điện, các đệ tử đều có mặt.
– Kính chào chưởng môn!
Hoàng Hải Ba, Chu Ngọc Hậu, Trịnh Anh đã đứng chờ bên trên đại điện.
Có một nam một nữ đứng giữa đại điện. Hai người khoảng hai mươi hai, hai mươi ba tuổi, vóc dáng cao ráo, tóc đen dài vừa phải. Bọn họ lưng cõng thanh kiếm đen to. Nữ nhân thì thân hình yêu kiều, cung trang bó sát người. Mắt nữ nhân là kiểu hoa đào, loại nữ nhân này rất mạnh về t*nh d*c, người bình thường không thỏa mãn nổi.
Lục Thiếu Du xem xét hai người đó, khí thế đều là Vũ Sư nhất trọng, chắc là người nổi bật trong nhị đại đệ tử của Hắc Kiếm Môn.
Hai người khách cũng nhìn chằm chằm Lục Thiếu Du bước vào đại điện, vẻ mặt ngạc nhiên. Bọn họ không ngờ chưởng môn mới của Phi Linh Môn là một thiếu niên.
Bên trên đại điện có bốn chiếc ghế, Lục Thiếu Du ngồi xuống ngay ghế chính giữa. Lục Thiếu Du ngồi xuống ghế dựa tốt nhất trong đại điện, hờ hững nhìn thanh niên nam nữ.
Ba trưởng lão Hoàng Hải Ba thấy Lục Thiếu Du không nói chuyện thì đành ngồi kế bên hắn. Hoàng Hải Ba, Chu Ngọc Hậu ngồi xuống dưới tay Lục Thiếu Du, sắc mặt hơi thay đổi, không biết trong lòng hắn đang nghĩ gì.
Nữ nhân mặc cung trang thấy Lục Thiếu Du chỉ kinh ngạc chóng vánh rồi mắt phượng đảo qua, cười tủm tỉm nói với Lục Thiếu Du:
– Chắc hẳn các hạ chính là chưởng môn mới của Phi Linh Môn? Sư phụ đặc biệt phái hai sư huynh huynh muội chúng ta đến chúc mừng chưởng môn mới nhậm chức.
Lục Thiếu Du hờ hững nhìn nữ nhân kia:
– Các người là Hắc Kiếm Môn? Đến chúc mừng ta nhậm chức mà không có quà gì sao? Hắc Kiếm Môn quá hẹp hòi.
– Cái này...
Hai người Hắc Kiếm Môn biến sắc mặt, hơi lúng túng. Bọn họ không ngờ có người trực tiếp đòi quà.