Hai Vũ Sư bất ngờ không kịp đề phòng, mặt tái xanh dường như đã bị thương. Hai người liếc nhau, tay kết ấn ném trường kiếm ra. Tiếng kiếm ngân vù vù, hai thanh trường kiếm kỳ dị hóa thành luồng sáng bắn hướng Thiên Sí Tuyết Sư.
Thiên Sí Tuyết Sư rống to:
– Grao grao grao!
Thiên Sí Tuyết Sư đập hai cánh. Khi hai luồng kiếm ảnh xẹt qua thì Thiên Sí Tuyết Sư sà xuống, đột ngột có vầng sáng trong suốt bao bọc thân thể nó.
Ầm ầm!
Hai luồng kiếm ảnh va chạm vào người Thiên Sí Tuyết Sư, ánh sáng đan xen. Hai kiếm ảnh bị đánh bật ra, dường như không thể tổn thương được Thiên Sí Tuyết Sư.
– Grao!
Chớp mắt Thiên Sí Tuyết Sư là yêu thú phi hành phong hệ tốc độ nhanh khủng khiếp, lắc người một cái đôi cánh với bão cuồng bạo sà xuống thổi bay hai Vũ Sư.
Bùm bùm!
Hai Vũ Sư bị đụng bay mấy chục thước đập mạnh vào hai tảng đá to, há mồm hộc máu.
– Chít chít!
Phương xa, hai người vây công Ngân Linh Huyễn Thử chẳng hiểu sao cổ phun ra vòi máu, dường như bị Ngân Linh Huyễn Thử cắn đứt. Tốc độ của Ngân Linh Huyễn Thử quá khủng khiếp, hai người sơ sẩy một cái đã bị cắn trúng cổ.
Trên bầu trời, Thiên Sí Tuyết Sư rống to:
– Grao!
Thiên Sí Tuyết Sư xông tới gần hai Vũ Sư bị thương nặng, há mồm máu nuốt trọn.
Lục Thiếu Du cảm thán rằng:
– Thực lực thật mạnh.
Thiên Sí Tuyết Sư mới chỉ là yêu thú nhị giai hậu kỳ nhưng giết được Vũ Sư nhất trọng, Vũ Sư nhị trọng, không uổng là yêu thú có huyết mạch cường đại, mạnh hơn yêu thú bình thường rất nhiều.
Lữ Tiểu Linh nói:
– Ngươi hãy bám giữ Thiên Sí Tuyết Sư, ta tranh thủ thời gian đối phó với Ngân Linh Huyễn Thử.
Lục Thiếu Du đồng ý:
– Được!
Lục Thiếu Du lại bảo:
– Nếu chúng nó chạy thì hai ta không đuổi theo kịp, tiểu thư có cách gì không?