Lục Thiếu Du hỏi:
– Lan Lăng sơn cách chỗ này xa không?
Lưu Nhất Thủ trả lời:
– Không xa, nếu cưỡi ngựa thì một ngày rưỡi là đến nơi. Ta biết có người đang chiêu mộ Vũ Giả đi Lan Lăng sơn, hôm nay sẽ xuất phát, chiều mai là đến nơi.
Lục Thiếu Du do dự:
– Vậy sao?
Yêu thú phi hành có thể giết Vũ Sư cũng cỡ tam giai, e rằng Lục Thiếu Du không khống chế được.
Lúc này một tiếng quát vang lên:
– Lưu Nhất Thủ, rốt cuộc bản tiểu thư tìm được ngươi, mau lại đây!
Một bóng người xuất hiện trước mắt Lục Thiếu Du.
Tất cả nam nhân tại đây cùng tập trung vào người đến.
Đó là một thiếu nữ mười tám, chín tuổi, tóc den dài như thác nước buộc hờ sau gáy nhẹ lắc lư, khuôn mặt tinh xảo, da trắng. Tất cả phối hợp lại đúng là hoàn mỹ, hấp dẫn tất cả nam nhân.
Cách thiếu nữ ăn mặc hơi thiếu vải. Nửa người trên mặc giáp da sát người, làm bằng da lông yêu thú, nhìn màu sắc là biết đắt tiền. Giáp da mềm mại, có thể thấy ngực thiếu nữ nhô ra, giáp da bao lại eo thon.
th*n d*** của thiếu nữ càng hở, mặc quần bó làm bằng giáp da, quần ngắn chỉ đến đùi bao quanh cặp mông săn chắc. Dưới quần da nàng mặc quần dài như cái vớ da bao đôi chân thon dài, bên hông treo hai thanh kiếm ngắn nửa thước khắc hoa tinh xảo.
Lục Thiếu Du rung động nhìn thiếu nữ, thật dễ khiến nam nhân xúc động tới hứng thú nguyên thủy nhất. Vưu vật nhà ai chạy ra tai họa người?
Lục Thiếu Du cảm giác khí thế vô hình từ thiếu nữ, kinh ngạc thầm nghĩ:
– Là Linh Giả, còn là đẳng cấp Linh Sư.
Thiếu nữ xuất hiện trở thành tiêu điểm của tất cả nam nhân, tiếng rao hàng tạm dừng. Các cặp mắt nam nhân liếc qua người nam nhân, mắt đỏ rực hận không thể nhào lên đè yêu tinh này xuống đất.