Lục Thiếu Du theo Lưu Nhất Thủ đi qua mấy con phố, từ cuối một con đường đi vào đường ngầm dưới đất. Lưu Nhất Thủ nói nơi náo nhiệt nhất Trấn Thiên Tinh không phải trên đường mà là chợ ngầm. Một số chỗ lớn quanh đây có phú thương, công tử kéo đến chợ ngầm.
Bởi vì trong chợ ngầm mua bán đủ thứ đồ trong tối ngoài sáng. Yêu thú, đan dược, vũ kỹ, dược liệu, cái gì cần có đều có. Bán luôn yêu đan, linh đan, linh thú, nhưng mấy thứ này không dễ tham quan. Nếu không có đủ thực lực thì chợ ngầm sẽ không cho ngươi vào, mấy thứ đó rất hiếm thấy ở bên ngoài.
Trong chợ ngầm còn bán nô lệ. Khiến mọi người hưng phấn là chỗ này thường bán nữ nô lệ thân thể tr*n tr**ng, nếu may mắn sẽ gặp dáng người nóng bỏng, khuôn mặt xinh đẹp. Nên khá nhiều người hoặc bận hoặc rảnh đều sẽ đi chợ ngầm dạo một vòng.
Lục Thiếu Du cùng Lưu Nhất Thủ đến chợ ngầm, thầm cảm thán. Chợ ngầm thật như thế giới ngầm, diện tích lớn hàng vạn thước vuông, không biết làm sao đào được. Bên trong biển người đông đúc nhưng không chật chội, cách thông gió rất tốt.
Chợ ngầm đúng là có phong cách dưới lòng đất, tiếng rao hàng đinh tai nhức óc. Trong chợ ngầm bày nhiều vật phẩm, đan dược, dược liệu, binh khí vân vân và vân vân.
Lưu Nhất Thủ hét lớn với Lục Thiếu Du:
– Thế nào? Thấy náo nhiệt không?
Trong chỗ này không nói lớn tiếng thì không nghe được.
Lục Thiếu Du nói:
– Mang ta đi xem yêu thú.
Hiện giờ Lục Thiếu Du chưa thiếu đan dược, dược liệu, mục tiêu lần này của hắn chỉ có yêu thú.
Lưu Nhất Thủ nói:
– Chuyện nhỏ, đi theo ta.
Đi trong chợ ngầm náo nhiệt, hắn cảm giác có hơi thở của mấy Linh Giả.
Trong một bệ đá, có nam nhân trung niên bộ dạng nhân viên chợ thò bàn tay thô ráp b*p m*ng, ngực mấy thiếu nữ tr*n tr**ng đứng trên lan can bệ đá, cao giọng quát: