Lục Thiếu Du thầm nghĩ:
– Không biết trong mật thất có cái gì, Phi Linh Môn từng hưng thịnh để lại báu vật chắc không đơn giản.
Trịnh Anh suy đoán:
– Hiện tại ngươi đã là chưởng môn, vì Phi Linh Môn, ngươi phải tìm ra chưởng môn ấn phù. Ta đoán trước khi sư phụ của ngươi chết không giao chưởng môn ấn phù quan trọng cho ngươi và Lưu Nhất Thủ có lẽ vì đã giấu ở nơi nào đó. Nhất định phải tìm ra chưởng môn ấn phù!
Lục Thiếu Du nói:
– Nhất định.
Trong đầu Lục Thiếu Du suy nghĩ chuyện khác. Hiện Lục Thiếu Du có chưởng môn ấn phù, hắn càng không thể nói điều này với ai. Nếu biết Lục Thiếu Du giữ chưởng môn ấn phù thì đám người Hoàng Hải Ba sẽ bất chấp tất cả xử đẹp hắn.
Lục Thiếu Du cười thầm:
– Xem ra ta phải làm chức quyền chưởng môn này lâu chút rồi.
Ba ngày sau, vòng ngoài Phi Linh sơn, rừng cây rậm rạp che kín bầu trời, chỉ có tia sáng xuyên qua kẽ hở tán lá rậm rạp chiếu vào.
Hiện là sáng sớm, nhìn rừng cây âm u rậm rạp từ xa. Sâu trong rừng che giấu hắc ám vô biên.
Qua một đêm, trên lá cây còn đọng giọt sương sớm. Từng giọt sương mai lăn xuống vang tiếng tí tách, tí tách.
Một bóng áo xanh xuất hiện trong đó, bộ dạng mười bảy, tám tuổi, khuôn mặt kiên cường, khí chất trưởng thành bạn cùng lứa không có. Nếu cẩn thận cảm giác sẽ phát hiện trên người thiếu niên toát ra sát khí nhàn nhạt, đôi mắt sáng như sao kia sâu thẳm.
Lạ hơn là có một con rắn vàng nhỏ vắt trên vai thiếu niên. Con rắn nhỏ nghểnh đầu nhìn đông ngó tây.
Người này chính là Lục Thiếu Du.
Sáng sớm Lục Thiếu Du rời khỏi Phi Linh Môn, hắn định đi đại trấn gần đây xem có bán yêu thú không, thử uy lực Huyết Hồn Ấn có thật sự tu luyện thành công, điều này vô cùng quan trọng với Lục Thiếu Du.