Hoàng Hải Ba, Chu Ngọc Hậu đứng trên cao biểu tình cực kỳ khó xem. Hai người vốn định thừa dịp này ngồi ghế chưởng môn, không ngờ Lục Thiếu Du chen chân ngang phá hỏng hết.
Hoàng Hải Ba hắng giọng:
– Khụ!
Vừa rồi Chu Ngọc Hậu không được ai ủng hộ đã rất mất mặt, gã nhìn Lục Thiếu Du chằm chằm:
– Mọi người hãy yên lặng để ta hỏi chuyện Lục Thiếu Du. Mọi người đề cử Lục Thiếu Du làm chưởng môn, ngươi thấy sao? Ngươi nên biết làm chưởng môn tức là phụ trách phát đan dược cho mọi người.
Lục Thiếu Du thầm nghĩ:
– Cáo già, muốn để ta biết khó mà lui sao?
Mắt Lục Thiếu Du xoay tròn, hắn không hứng thú gì với chức chưởng môn. Nhưng để Hoàng Hải Ba trở thành chưởng môn, hôm nay Lục Thiếu Du đã đắc tội gã ra mặt, e rằng sau này khó sống trong Phi Linh Môn.
– Làm chưởng môn thì sao? Ta làm chưởng môn vài ngày chơi cho biết!
Lục Thiếu Du cắn răng làm liều.
Lục Thiếu Du mỉm cười nói:
– Hoàng trưởng lão nói vậy nghĩa là nếu đệ tử có thể lấy ra đủ đan dược thì có thể trở thành chưởng môn của Phi Linh Môn sao?
Nhìn Lục Thiếu Du cười tủm tỉm làm Hoàng Hải Ba thấp thỏm lo âu. Tổng cộng hơn một trăm đệ tử, mỗi người một viên đan dược nhất phẩm, một viên đan dược nhị phẩm cộng lại có giá ba trăm kim tệ. Hơn một trăm đệ tử là bốn vạn kim tệ, số lượng này rất nhiều, một nhãi ranh chưa dứt sữa không thể nào có bốn vạn kim tệ. Đổi lại là Hoàng Hải Ba cũng phải dốc hết tài sản ra mới đủ số lượng.
– Đúng vậy! Mọi người đề cử ngươi, nếu ngươi có thể lấy đan dược ra thì không thành vấn đề.
Người nói chuyện là Trịnh Anh trưởng lão, nàng nhìn Lục Thiếu Du chằm chằm như khích lệ hắn trở thành chưởng môn.
Lục Thiếu Du bình tĩnh hỏi Hoàng Hải Ba: