Lục Thiếu Du chợt nhướng cao mày, sắc mặt âm trầm, tiếp tục đi tới.
Lát sau một tiếng quát vang lên sau lưng Lục Thiếu Du:
– Đứng lại!
Lục Thiếu Du quay người lại:
– Bám theo lâu như vậy rốt cuộc chịu ra?
Bốn nam nhân theo dõi Lục Thiếu Du khoảng hai mươi tám, chín tuổi, người lớn tuổi nhất khoảng ba mươi. Người lớn tuổi nhất mặc TSm màu xanh, mặt có vết đao.
Nam nhân mặt sẹo nhìn Lục Thiếu Du:
– Tiểu tử, giao hết đồ trên người ra đây.
Lục Thiếu Du hỏi:
– Các ngươi là ai?
Lục Thiếu Du xem khí thế của bốn nam nhân thực lực kém nhất là Vũ Sĩ lục trọng, một Vũ Sĩ bát trọng, một Vũ Sĩ cửu trọng. Nam nhân mặt sẹo đến đẳng cấp Vũ Sư nhị trọng.
Lục Thiếu Du sớm biết có bốn người bám theo mình. Trong Sơn mạch Vụ Đô luôn phải cảnh giác, quan sát xung quanh. Lục Thiếu Du thói quen cảnh giác từng giây từng phút, khi đi ra Tụ Bảo Môn hắn phát hiện có người theo đuôi mình.
Nam nhân tu vi Vũ Sĩ lục trọng lạnh lùng quát:
– Chúng ta là ai có cho ngươi biết cũng vô dụng, chỉ trách ngươi khoe tiền làm gì, chết đi!
Bàn tay nam nhân Vũ Sĩ lục trọng ngưng tụ hỏa chưởng nóng cháy, vạn chân khí dưới chân nhanh như chớp lao hướng Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du cười nhạt:
– Hừ! Xem coi ai chết!
Ngay khi chưởng ấn nóng cháy của Vũ Sĩ lục trọng sắp đến gần thì Lục Thiếu Du đạp đất, cong người, thân hình như cung tên kéo căng. Thớ thịt căng cứng, chân khí nóng bỏng bộc phát. Tiếng năng lượng nổ giòn vang, Lục Thiếu Du co nắm tay ngưng tụ quyền ấn.
Trên quyền ấn lóe tia lửa, hơi thở nóng cháy khuếch tán lao thẳng vào chưởng ấn. Nắm đấm chứa kình phong xé rách không khí, kình khí vô hình mang theo hơi nóng cháy va chạm mạnh với chưởng ấn lửa.
Bùm bùm!
Thanh âm trầm đục vang lên từ vị trí lực lượng đụng chạm. Lửa tứ tán, hơi thở nóng cháy tràn ra. Trong thời tiết nóng nực bốc khói xám đậm đặc như mây như khói.