Chuyện này không liên quan gì hắn, Lục Thiếu Du không định chọc vào rắc rối.
Lục Tâm Đồng lắc tay Lục Thiếu Du làm nũng, mắt long lanh:
– Ca ca, Tâm Đồng cầu xin ca ca hãy báo thù giúp Tâm Đồng, có được không?
Lục Thiếu Du khẽ thở dài:
– Tâm Đồng, ca ca thật sự không đủ sức...
Thực lực của hắn kém thật, ba trưởng lão Phi Linh Môn toàn là Vũ Phách nhị trọng, trước mắt Lục Thiếu Du không đấu lại nổi.
Trương Minh Đào ép mua ép bán:
– Đại nhân đã có được chưởng môn ấn phù, theo quy định thì đại nhân chính là chưởng môn của Phi Linh Môn. Đại nhân là chưởng môn thì có thể đối phó với Hoàng trưởng lão.
Lục Thiếu Du nói:
– Ngươi cảm thấy chuyện này có thể không? Chẳng lẽ chưởng môn kêu Hoàng trưởng lão đi chết thì Hoàng trưởng lão sẽ ngoan ngoãn chịu chết?
Lục Thiếu Du cầm chưởng môn ấn phù Phi Linh Môn nhưng nếu đi môn phái sẽ bị đối phương cướp, rồi cắn ngược lại khi đó hắn bi kịch.
Trương Minh Đào nghẹn lời:
– Cái này...!
Trương Minh Đào thừ người không biết làm sao thuyết phục.
Lục Tâm Đồng khóc:
– Ca ca chắc chắn có cách, cầu xin ca ca, báo thù cho Tâm Đồng được không? Tâm Đồng cầu xin ca ca.
Lục Thiếu Du ôm Lục Tâm Đồng, an ủi:
– Tâm Đồng đừng khóc, ca ca sẽ tìm cách giúp cho, nín đi.
Tuy mới ở chung mấy ngày nhưng Lục Thiếu Du xem Lục Tâm Đồng như muội muội ruột của mình, không để tiểu cô nương chịu chút uất ức.
Mắt Lục Tâm Đồng ướt sũng nước tội nghiệp nhìn Lục Thiếu Du:
– Hứa rồi đấy, không cho ca ca đổi ý. Ca ca đã nói sẽ tìm cách báo thù cho Tâm Đồng.
Lục Thiếu Du cười khổ nói:
– Cái này... Được rồi!
Lục Thiếu Du thầm nghĩ:
– Ca ca chỉ thuận miệng nói để Lục Tâm Đồng đừng khóc nữa, không ngờ xem là thật.
Trương Minh Đào cảm kích nói: