Đám người vây xem cố gắng không trêu vào La Sát Môn, lúc này không ai dám xen vào, chỉ ngó xem.
Chợt một thanh âm vang lên:
– Mới có tu vi Vũ Đồ đã kiêu ngạo vậy sao?
Một chỉ ấn rạch phá không trung nhanh như chớp bay hướng Vũ Sĩ tứ trọng.
Vũ Sĩ tứ trọng La Sát Môn biến sắc mặt hét lên:
– Ai dám đụng vào người La Sát Môn ta!?
Vũ Sĩ tứ trọng cảm giác đối phương mạnh hơn mình, trường kiếm đổi hướng cản lại một chỉ ấn.
Đinh!
Trong phút chốc chỉ ấn rơi vào thân kiếm lóe tia điện, chỉ ấn thứ hai đã rạch phá không gian rơi vào trán Vũ Sĩ tứ trọng không kịp phản ứng.
Bùm!
Con ngươi của Vũ Sĩ tứ trọng La Sát Môn nở to, té cái bịch xuống đất, trán thủng một lỗ, máu và não chảy ra.
Thanh niên Vũ Sĩ thất trọng kinh hoàng nhìn Lục Thiếu Du:
– Các hạ là ai? Tại sao sao nhúng tay vào chuyện của La Sát Môn ta?
Lục Thiếu Du chỉ vài cái xác dưới đất, nói với thanh niên Vũ Sĩ thất trọng:
– Chỉ biết lôi hậu đài ra, không sợ làm La Sát Môn các ngươi mất mặt sao? Cút ngay, nếu không ngươi sẽ chết như hắn!
Thanh niên Vũ Sĩ thất trọng nhìn Lục Thiếu Du chằm chằm, buông lời hăm dọa:
– Ngươi chờ đi, La Sát Môn chúng ta sẽ không tha cho ngươi!
Thanh niên Vũ Sĩ thất trọng co giò bỏ chạy.
Trương Minh Đào đứng dậy, tôn kính hành lễ hướng lưng Lục Thiếu Du:
– Đa tạ đại nhân...
Lục Thiếu Du quay đầu lại, Trương Minh Đào thấy hắn trẻ hơn mình vài tuổi thì rất ngạc nhiên, thực lực của đối phương mạnh hơn gã nhiều.
Lục Tâm Đồng chạy đến bên cạnh Trương Minh Đào:
– Sư huynh!
Trương Minh Đào sửng sốt, nghi ngờ hỏi:
– Tâm Đồng, sao muội ở đây? Sư phụ đâu? Vì sao chỉ có mình muội?
Trương Minh Đào nhìn bốn phía nhưng không thấy bóng dáng sư phụ đâu.
Lục Thiếu Du thầm nghĩ: