Yêu thú da dày hình dạng như voi, mũi dài to tựa cánh tay sắt, tứ chi như cột đồng, hai ngà voi sắc bén lóe tia sáng lạnh, mắt như chuông đồng. Lực phòng ngự của Hậu Bì Yêu Tượng rất đáng sợ, Lục Thiếu Du không nắm chắc đối phó được yêu thú hậu kỳ tam giai.
Hậu Bì Yêu Tượng gầm rống:
– U u u!!!
Mũi dàip hun ra khói trắng hôi nồng nặc, lá cây bay đầy.
Lục Thiếu Du nhìn chằm chằm Hậu Bì Yêu Tượng trước mắt, lòng căng thẳng hỏi:
– Tiểu Long, ngươi ăn được nó không?
Vù vù vù!
Lục Thiếu Du chưa nói xong Tiểu Long đã lao ra hóa thành luồng sáng vàng bay hướng Hậu Bì Yêu Tượng.
– U!!!
Hậu Bì Yêu Tượng phun khói trắng, mũi dài quất hướng Tiểu Long, lực lượng cường đại xé rách dòng không khí.
Tiểu Long gầm rống:
– Gru!!!
Tiểu Long nhanh như chớp né khỏi đòn công kích của Hậu Bì Yêu Tượng, cắn tai to của yêu tượng. Người Tiểu Long bốc cháy lửa vàng nhạt.
Xoẹt xoẹt xoẹt!
Hậu Bì Yêu Tượng phun ra cột nước rộng mấy trăm thước, cột nước bắn vào rừng cây như dòng lũ tràn ra cuốn đi cây nhỏ và vô số bụi cây.
Lửa vàng bao quanh người Tiểu Long nên cột nước không tới gần nó được, ánh sáng vàng càng sáng chói. Nhưng Tiểu Long không thể tiến tới gần Hậu Bì Yêu Tượng thêm được.
Dòng lũ đổ xuống chảy ra xa thì hóa thành làn khói tan biến. Đây chỉ là dòng nước bằng thuộc tính thủy, không phải dòng nước thật sự, mất đi lực lượng thì dòng nước cũng tan biễn.
Tiểu Long lắc người vọt xuống, thân hình nhỏ bé, cái đuôi quấn cành cây treo lơ lửng.
– Gri gri!!!
Tiểu Long tức giận, mắt lóe tia hung ác, ánh sáng vàng chói lòa, vảy run rẩy, thân hình trướng to, hơi thở cường đại khuếch tán.
Lúc Tiểu Long đột phá Lục Thiếu Du từng cảm nhận được hơi thở đó, lúc này hơi thở từ người Tiểu Long càng bùng nổ hơn lúc đột phá.