Lục Thiếu Du nhìn thanh niên hoa phục, lẩm bẩm:
– Liều mạng cứu ngươi một mạng xem như ta làm chuyện tốt. Đưa phật đưa đến tây, lại cho ngươi một viên đan dược, sống chết do số trời vậy.
Lần này Lục Thiếu Du từ bi giúp người, thanh niên hoa phục bị thương khá nặng.
Lục Thiếu Du lấy một viên đan dược trị thương nhị phẩm ra, hắn ngần ngừ, lưu luyến móc viên đan dược trị thương tam phẩm nhét vào miệng thanh niên hoa phục.
Lục Thiếu Du cười khổ nói:
– Làm người tốt tốn tiền thật.
Một viên đan dược tam phẩm, mất đứt mấy ngàn kim tệ. May mắn bây giờ Lục Thiếu Du thuộc dạng có tiền đầy túi, nếu không hắn cũng tiếc đứt ruột.
Lục Thiếu Du nhìn thanh niên hoa phục ướt sũng, nhỏ giọng nói:
– Cũng đổi y phục cho ngươi đi, ướt nước sẽ ảnh hưởng vết thương. Nam nhân với nhau, ta không ngại, chắc ngươi cũng không để bụng?
Trong trữ vật giới chỉ của Lục Thiếu Du còn mấy bộ trường bào.
– Không ngờ mặt ngươi trắng trẻo yếu gió vậy mà có cơ ngực.
Lục Thiếu Du tốt bụng cởi áo cho thanh niên hoa phục, bên trong mặc áo lót màu đỏ nhạt, trước ngực gồ lên bị vải thô bao chặt, nếu không cởi áo thì không nhìn ra.
Lục Thiếu Du ấn nhẹ, xúc cảm mềm mại như của nữ nhân.
– Chết tiệt!
Lục Thiếu Du phản ứng lại ngay, cơ ngực thì sao mềm được? Nhìn kỹ hóa ra là nữ, ngực nhô ra hai cục, nam nhân có ai cơ ngực bự vậy không?
Lục Thiếu Du ngây người:
– Là nữ nhân, còn bị ta sờ?
Cảm xúc mới rồi thật mềm mại.
Lục Thiếu Du nhìn nữ nhân chỉ mặc áo lót nằm dưới đất, mặt mày tinh xảo, da trắng mịn, rèm mi dài, môi anh đào, nếu mặc áo nữ sẽ là mỹ nhân.
– Thôi, đổi trường bào giúp nàng vậy.
Biết đối phương là nữ nhân thì Lục Thiếu Du ngại không xàm sỡ, hắn ôm thanh niên hoa phục nữ giả nam, thay trường bào màu xanh trong trữ vật giới chỉ. Lục Thiếu Du thích màu xanh, quần áo hắn mặc toàn là màu xanh.