Vù vù vù!
– Chít chít!
Trong khu vực kình khí hỗn loạn một thân hình khổng lồ cùng với lông chim rơi rụng bị đẩy mạnh té cái bịch xuống đất, mặt đất nứt ra cái hố sâu to lớn. Đó là U Linh Phi Thử.
U Linh Phi Thử vùng vẫy đập cánh nhưng không thể giảm chậm thế rơi, mấy vết thương ở bụng nó chảy máu. Cuối cùng U Linh Phi Thử nằm thẳng cẳng.
Rầm!
Thanh niên hoa phục bị đánh bay xa mấy chục thước, hộc máu té xuống một tảng đá, lại hộc máu. Thanh niên hoa phục lăn lông lốc dưới đấy mấy vòng mới ngừng lại.
Thanh niên hoa phục vùng vẫy một lúc sau dựa vào trường kiếm làm giá đỡ đứng lên, mặt không còn chút máu đi hướng U Linh Phi Thử.
Rầm!
Mấy bước sau thanh niên hoa phục lại té ngã, ngất xỉu.
Lục Thiếu Du nhìn chằm chằm, nhướng mày nói:
– Lưỡng bại câu thương.
Một lát sau thấy một người một thú không nhúc nhích, Lục Thiếu Du không kiềm được hấp dẫn đi hướng sơn cốc.
U Linh Phi Thử là yêu thú tứ giai, đã ngưng tụ yêu đan. Đối với Lục Thiếu Du thì yêu đan có tác dụng cực lớn, hơn năm mươi phần trăm U Linh Phi Thử đã chết, hắn không muốn bỏ qua viên yêu đan miễn phí.
Lục Thiếu Du chạy nhanh đến bên cạnh U Linh Phi Thử, cẩn thận tới gần nó. Lục Thiếu Du phát hiện U Linh Phi Thử chết thật, hắn cầm trường kiếm xẻ bụng nó ra. U Linh Phi Thử dù chết thì sức phòng ngự vẫn rất mạnh, Lục Thiếu Du dốc hết tám mươi phần trăm chân khí mới cắt vớ bụng U Linh Phi Thử ra.
Xoẹt!
Một viên yêu đan màu trắng to cỡ nắm tay trẻ sơ sinh xuất hiện trước mặt Lục Thiếu Du, năng lượng cuồng bạo tràn ra khiến trái tim hắn đập nhanh.
– Thu!
Lục Thiếu Du nhanh chóng thu về yêu đan, không tốn chút công sức đã được một viên yêu đan, hắn thật may mắn.
Lục Thiếu Du thu về yêu đan, còn lại xác của U Linh Phi Thử thì hắn không biết giải quyết thế nào. U Linh Phi Thử là yêu thú tứ giai, toàn thân có thể bán đổi kim tệ nhưng nếu Lục Thiếu Du thu nó sẽ chiếm một nửa không gian trữ vật giới chỉ.