Lục Thiếu Du thầm nghĩ:
– Không thể tới gần.
Vì tránh cho bị U Linh Phi Thử phát hiện tốt nhất hắn nên trốn đi, bên này không quá an toàn, hắn cần sang bên cạnh.
Xẹt xẹt xẹt!
Tiểu Long bay ra khỏi ống tay áo xoay quanh trên vai Lục Thiếu Du, thè lưỡi, mắt nhỏ nhìn đằng trước. Sau khi Tiểu Long đột phá thân hình thu nhỏ cỡ mười lăm centimet giờ dài khoảng hai mươi centimet, màu sắc sáng bóng hơn.
Lục Thiếu Du không đoán được đẳng cấp tu vi hiện tại của Tiểu Long, nó cũng không thể biểu đạt rõ ràng. Lục Thiếu Du không biết thực lực của Tiểu Long đến trình độ nào, chắc sau khi đột phá nó mạnh hơn nhiều.
Lục Thiếu Du tiến lên trước, cành khô lá úa dưới đất kêu rào rào. Lục Thiếu Du ở trong sơn mạch bao la vô biên đã mấy tháng, trừ sơn cốc và rừng cây ra không còn gì khác, hắn đã sớm quen hoàn cảnh này rồi.
Ánh nắng chiếu vào rừng kéo dài cái bóng sau lưng Lục Thiếu Du. Mấy tháng qua bất giác Lục Thiếu Du thay đổi nhiều, da vốn màu tiểu mạch giờ thành màu mật ong, cao hơn một chút, khoảng một mét bảy mươi lăm. Dáng người mảnh khảnh nhưng không gầy gò, cơ bắp săn chắc toát ra nam tính, toàn nhờ Lục Thiếu Du rèn luyện trong sơn mạch Vụ Đô.
Lúc hoàng hôn Lục Thiếu Du thấy một con sông nhỏ, nước trong veo. Lục Thiếu Du ngồi xuống múc mấy ngụm nước uống. Trong nước phản chiếu ra Lục Thiếu Du da màu mật ong, hắn cười cười, đã tăng thêm nét nam nhân, một chút thiếu niên non nớt cũng không còn.
Lục Thiếu Du lạnh nhạt nói:
– Số khổ, đi tiếp vậy, sớm rời xa khu vực nguy hiểm này.
Lục Thiếu Du nghĩ nên đi tiếp thì hơn, dọc đường không gặp yêu thú gì. Có lẽ vì yêu thú bên này đã bị Cửu Đầu Yêu Giao, Thạch Viên Yêu Vương kêu đi nên Lục Thiếu Du không gặp yêu thú gì khác, có kinh không hiểm.