Đây là tập hợp toàn bộ yêu thú lợi hại nhất sơn mạch này lại, trận thế này dù là một vài đại môn phái trong Cổ vực gặp phải cũng sẽ lùi bước.
Lục Thiếu Du cười khổ nói:
– Tiêu đời rồi.
Hai con yêu thú ngũ giai, ba con tứ giai, mấy trăm con tam giai, đúng là khủng thật.
Cái đầu Cửu Đầu Yêu Giao chính giữa gầm rống:
– Nhân loại, các ngươi thật to gan, dám giương oai trong địa bàn của ta?
Bốn cái đầu khác nhìn Thôi Hồn Độc Suất chằm chằm.
Thôi Hồn Độc Suất nói với Cửu Đầu Yêu Giao:
– Cửu Đầu Yêu Giao, ngươi làm tọa kỵ của ta đi, nếu không ta sẽ đốt ngươi thành tro.
Cửu Đầu Yêu Giao đủ tư cách làm tọa kỵ của Thôi Hồn Độc Suất, tọa kỵ cũ bất hạnh đã bị giết, hiện giờ gặp Cửu Đầu Yêu Giao là lựa chọn tốt nhất cho lão.
Cửu Đầu Yêu Giao tức giận quát:
– Buồn cười! Kêu bản yêu vương làm tọa kỵ của ngươi? Mơ đi, bản vương phải xé xác ngươi ra!
Thân thể to lớn vọt lên, cái miệng chính giữa phun cột lửa nóng cháy.
Cửu Đầu Yêu Giao quát to:
– Giết những nhân loại này!
Trong rừng cây, Thạch Viên Yêu Vương hét to lao lên, mỗi bước đi làm mặt đất rung rinh.
– Grao grao!
– Grừ grừ!
Tiếng thú gầm cao vút, mấy trăm con yêu thú bao vây đoàn người.
Lục Thiếu Du sắc mặt khó xem nói:
– Nguy rồi!
Lục Thiếu Du ở trong vòng sáng, yêu thú tam giai không thể đến gần nhưng nếu đụng phải yêu thú tứ giai thì khó nói.
Lục Thiếu Du nhanh chóng có quyết định:
– Trốn!
Nếu không trốn sẽ chết chắc.
Chân khí dồn xuống chân, Lục Thiếu Du nhảy vọt lên chạy trốn.
Bùm bùm bùm!
Trên bầu trời, tay Thôi Hồn Độc Suất ngưng tụ linh hỏa đấu với Cửu Đầu Yêu Giao.
Thạch Viên Yêu Vương rống to:
– Grao grao!
Đôi mắt đỏ máu nhìn chằm chằm Thôi Hồn Độc Suất trên cao, há to miệng phát ra lực hút muốn nuốt trời, khí lưu xoay tròn cuồng bạo công kích Thôi Hồn Độc Suất.