Lục Thiếu Du hỏi Thôi Hồn Độc Suất:
– Lão thúc không định ra tay sao?
Đến lúc này Thôi Hồn Độc Suất vẫn không nhúc nhích.
Thôi Hồn Độc Suất nói:
– Bọn họ chết sống liên quan gì ta? Ta cần gì cứu họ?
Lục Thiếu Du thuyết phục:
– Lão thúc đừng quên nếu bọn họ chết thì chúng ta làm sao xuyên qua dãy sơn mạch này? Chúng ta không có yêu thú phi hành.
Nghe Lục Thiếu Du phân tích, cơ mặt Thôi Hồn Độc Suất co giật.
Thôi Hồn Độc Suất nói:
– Ngươi ở lại trong vòng phòng hộ độc của ta, yêu thú sẽ không dám đến gần.
Dứt lời Thôi Hồn Độc Suất biến mất tại chỗ, quanh người Lục Thiếu Du dựng lên màn sáng màu đen nhạt.
– Mấy con yêu thú tam giai cũng dám càn rỡ? Muốn chết!
Thôi Hồn Độc Suất vọt lên cao lơ lửng giữa hư không, tay co lại. Một quả cầu ánh sáng đen ngưng tụ, tiếng bùm bùm trầm đục vang vọng không ngừng. Quả cầu đen nhanh như chớp giáng xuống ba con yêu thú tam giai bên dưới.
Lục Thiếu Du nhìn chằm chằm trên cao, thầm nghĩ:
– Thật mạnh.
Lão độc vật phát ra khí thế cực kỳ kh*ng b*.
Bùm bùm bùm!
Quả cầu ánh sáng đen nổ tung, các năng lượng kh*ng b* khuếch tán sóng khí. Dù cách thật xa Lục Thiếu Du vẫn cảm nhận được uy nhiếp chứa trong đó, linh lực tràn ngập mạnh hơn hắn rất nhiều.
Ba con yêu thú tam giai nổ nát, cơ thể to lớn chia năm xẻ bảy. Mọi người kinh sợ nhìn trân trân Thôi Hồn Độc Suất ở trên cao, thì ra lão nhân này mạnh đến mức đó.
Lý Phong, Hoàng Kỳ Phàm ngây người:
– Cường giả Linh Suất, là cường giả Linh Suất!
Khí thế từ người Thôi Hồn Độc Suất không thu giấu nên Lý Phong, Hoàng Kỳ Phàm nhận ra ngay.
Mọi người hết hồn. Cường giả Linh Suất, đến trình độ này hoàn toàn có lực lượng dời núi lấp biển, cường giả loại này rất hiếm gặp, không ngờ lão nhân là cường giả Linh Suất luôn ẩn giấu bên cạnh bọn họ.