Một lát sau cơ thể Tiểu Long lại trướng to ra, vảy trên người nó càng rõ ràng hơn. Từng miếng vảy tỏa ánh sáng vàng che đậy người Tiểu Long, khí thế càng đậm đặc.
– Grao!
– Grao grao!
Trong sơn mạch xung quanh vọng lại tiếng gầm rống, như thể đáp lại.
– Năm mươi thước, năm mươi lăm thước, sáu mươi thước, tám mươi thước...
Chỉ chớp mắt cơ thể Lục Thiếu Du dài tám mươi thước, đủ sức nuốt một con sói, khí thế càng lúc càng mạnh mẽ. Thân hình Tiểu Long biến to, khí thế cũng dữ dội hơn.
Muốn cường đại, phải luôn luôn trở lên mạnh hơn nữa.
– Grao!
Tiểu Long phát ra tiếng gầm như tiếng sấm vang vọng trên bầu trời, khí thế cường đại lúc này càng bạo lực khuếch tán.
Các cây to trong sơn mạch lung lay theo tiếng rống, vô số lá cây rơi rụng tứ tán. Trong tiếng gầm như chứa lực lượng to lớn nào đó.
Trong chỗ Tam đoàn trưởng nghỉ ngơi, ba con Hắc Đầu Giác Trĩ chợt run cầm cập, quỳ rạp dưới đất. Mọi người sớm cảm nhận khí thế cường đại khuếch tán giờ càng ngạc nhiên nhìn Hắc Đầu Giác Trĩ.
– Khí thế mạnh quá, có chuyện gì xảy ra sao? Mọi người cẩn thận!
Hoàng Kỳ Phàm hét to:
– Có yêu thú cường đại tiến đến, mọi người chú ý!
Thôi Hồn Độc Suất luôn nhắm mắt điều tức chợt biến sắc mặt:
– Ủa?
Mắt Thôi Hồn Độc Suất b*n r* tia sáng, giây lát biến mất tại chỗ.
Thanh niên hoa phục biểu tình ngạc nhiên, mắt lóe tia khó hiểu, lao hướng phát ra hơi thở.
Đám người khác thấy hai người đi thì do dự một chút rồi tò mò theo đuôi, bọn họ muốn biết là yêu thú gì phát ra khí thế cường đại như vậy.
Trong một rừng cây, Thôi Hồn Độc Suất như hồn ma đáp xuống trước mặt Lục Thiếu Du, mắt quét bốn phía nhưng không thấy gì.
– Tiểu tử, ngươi ở đây làm gì? Có phát hiện cái gì không?
Lục Thiếu Du ngồi chồm hổm dưới đất, ngửa đầu nhìn Thôi Hồn Độc Suất: