Tiếp tục đi vào sẽ gặp nhiều yêu thú cao giai, khá nhiều dong binh mạo hiểm đi vào rồi không bao giờ trở ra nữa.
Cùng ngồi trên lưng Hắc Đầu Giác Trĩ nhưng mọi người không nói chuyện với nhau. Đặc biệt là thanh niên tóc dài mặc hoa phục, hầu như không lên tiếng bao giờ, chỉ toàn khoanh chân nhắm mắt.
Thôi Hồn Độc Suất cũng vậy, chìm trong điều tức, mặc kệ Lục Thiếu Du.
Lại năm ngày qua đi, Lục Thiếu Du chợt cảm giác lồng ngực mấp máy, Tiểu Long luôn ngủ ấy bỗng nhúc nhích.
Lục Thiếu Du chợt mở mắt ra:
– Tiểu Long sắp tiến hóa sao?
Tiểu Long mấp máy một chút rồi ngừng, dường như lại chìm vào giấc ngủ.
Cùng lúc đó, ba con Hắc Đầu Giác Trĩ chợt nóng nảy táo bạo như gặp cường địch, người lắc lư kinh động mọi người.
– Két két!!!
Người Thanh Phong dong binh đoàn trấn an ba con Hắc Đầu Giác Trĩ dần bình tĩnh lại, mọi người căng thẳng cảnh giác.
Lòng Lục Thiếu Du chìm xuống, hình như vừa rồi Tiểu Long phát ra chút hơi thở khiến ba con Hắc Đầu Giác Trĩ xao động. Tiểu Long đột phá vào lúc này không đúng lúc, nếu bị người phát hiện nó là linh hoàng thú thì rắc rối.
Tiểu Long tiếp tục ngủ, Lục Thiếu Du thở phào nhẹ nhõm. Nếu đến Cổ vực thì Tiểu Long muốn đột phá lúc nào cũng được, ít ra không gây chú ý.
– Mới rồi làm sao vậy?
– Cứ tưởng gặp yêu thú phi hành nào tập kích, làm ta hết hồn.
Lý Phong Linh Sư cửu trọng lộ biểu tình khó hiểu:
– Mới rồi có hơi thở quái dị thoáng qua nhưng biến mất ngay, rất kỳ lạ.
Mới rồi Lý Phong cảm giác có hơi thở kỳ lạ lóe qua nhưng bây giờ không còn dấu vết.
Tiếp theo mọi người nghi ngờ bàn tán, nhắm mắt tĩnh dưỡng.
Hai ngày sau, trong khi mọi người đang nhắm mắt điều tức thì Hoàng Kỳ Phàm ngồi trên con Hắc Đầu Giác Trĩ bay đằng trước nhất hét to một tiếng: