Nam nhân cõng đao nhìn chằm chằm Lục Thiếu Du và Thôi Hồn Độc Suất, hỏi:
– Các người là ai? Muốn đi Cổ vực làm gì?
Lục Thiếu Du đứng lên nói chuyện:
– Tam đoàn trưởng, đây là thúc của tại hạ. Chúng ta bị một con yêu thú tam giai trong Sơn mạch Vụ Đô tập kích, có sáu người chết, chỉ thúc điệt chúng ta trốn thoát nên không đi Cổ vực được. Muốn nhờ quý dong binh đoàn mang chúng ta đi đoạn đường.
Lục Thiếu Du cảm nhận khí thế từ nam nhân cõng đao, hắn ngạc nhiên vì tu vi của gã cỡ Vũ Sư bát trọng trở lên, ngang ngửa nữ nhân độc ác kia.
Nghĩ đến nữ nhân độc ác là lòng Lục Thiếu Du rực cháy lửa giận, thù này không trả không là quân tử. Sau này hắn mà gặp lại nữ nhân độc ác kia thì quyết tâm tính sổ với nàng.
Nam nhân cõng đao nói:
– Thì ra là vậy, trùng hợp chúng ta nghỉ ngơi tại đây, mang theo các người cũng được, nhưng giá tiền thì mỗi người hai vạn kim tệ, không mặc cả. Nếu đồng ý thì bây giờ lên đường ngay, đoàn chúng ta sắp xuất phát.
– Hai vạn kim tệ một người.
Lục Thiếu Du thầm nhủ giá hơi mắc, hắn nhìn Thôi Hồn Độc Suất chằm chằm. Hai vạn kim tệ một người, tổng cộng bốn vạn kim tệ là số tiền lớn, hắn không muốn bỏ tiền ra khơi khơi.
Thôi Hồn Độc Suất móc hai gốc dược liệu màu xanh biếc ra:
– Ta không có kim tệ nhưng có hai gốc Bách Linh thảo chắc cỡ bốn vạn năm ngàn kim tệ. Ta dùng hai gốc Bách Linh thảo đổi bốn vạn kim tệ, đồng ý không?
Lục Thiếu Du kinh ngạc nói:
– Bách Linh thảo!
Lão độc vật này mang theo nhiều dược liệu thật, toàn là đồ tốt. Bách Linh thảo quý giá hơn Long Tu Thảo một chút.
Nam nhân cõng đao nói:
– Đương nhiên được, mời hai vị theo ta, chúng ta đang định xuất phát đi Cổ vực.
Hai gốc Bách Linh thảo tổng giá trị trên bốn vạn kim tệ, gã sẽ bán được năm vạn kim tệ nên đương nhiên không từ chối.