Một lão nhân mặc trường bào màu trắng sốt ruột nói:
– Minh Nguyệt lão đệ, nhanh lên, chúng ta phải nhanh chóng tìm ra tiểu thư. Nếu tiểu thư xảy ra chuyện gì thì ba chúng ta đều tiêu đời.
Lão nhân tóc dài xõa vai, khí thế dao động mơ hồ quanh thân, thực lực siêu phàm.
Vương Minh Nguyệt lộ vẻ mặt sốt ruột trả lời:
– Ngô trưởng lão, mọi người đều đang cẩn thận tìm kiếm. Những người có thể điều động từ Thành Vụ Đô thì ta đã phái đi hết tìm tiểu thư.
Đại tiểu thư của Vân Dương tông, nữ nhi duy nhất của tông chủ mất tích trong Thành Vụ Đô địa bàn của gã, Vương Minh Nguyệt cũng tàn đời.
Ngô trưởng lão khẽ thở dài:
– Mấy ngày hôm trước chúng ta còn tìm thấy ấn ký Vân Dương tông, chắc là nha đầu Đông Mai để lại, tiểu thư sẽ ở quanh đây thôi. Tiểu thư không thể xảy ra chuyện gì, nếu sớm biết thế này đã không mang theo tiểu thư đi.
Một nam nhân trung niên khác nói:
– Chúng ta đừng quá lo, tiểu thư ham chơi nhưng thực lực không yếu, còn mang theo vũ khí bí mật, dù là chúng ta nếu đánh với tiểu thư cũng không làm gì được tiểu thư. Chỉ sợ gặp phải cường giả gì thì hơi rắc rối.
Vương Minh Nguyệt nói:
– Tôn trưởng lão nói đúng, chỉ mong tiểu thư đừng đi vào sâu trong Sơn mạch Vụ Đô, chỗ đó có nhiều cường giả. Nếu là vòng ngoài Sơn mạch Vụ Đô thì tiểu thư sẽ không gặp nguy hiểm gì lớn.
***
Trong hiệp cốc, chân khí trong người Lục Thiếu Du dần phục hồi, nhưng hắn bị thương quá nặng, tiêu hao gần hết, khó thể hoàn toàn khỏe mạnh trong thời gian ngắn.
Chân khí bị Lục Thiếu Du hút vào đã tiêu hao sạch khi hắn sử dụng Chu Tước quyết, đó không phải chân khí mình luyện hóa, tiêu hao xong không thể bổ sung.
Lục Thiếu Du chậm rãi điều dưỡng, phải hết cẩn thận tránh cho bị đối phương phát hiện nên tốc độ chậm nhiều, phục hồi càng chậm chạp.