Linh hồn thần dịch chính là thứ được sản xuất ra từ trong bảo địa c*̉a Vạn Thú tông, một trăm năm c*̃ng chỉ được một chiếc bình nhỏ này thôi. Trong Vạn Thú Tông c*̃ng chỉ có đệ tử được chỉ định làm tông chủ kế tiếp mới được phép dùng. Lúc dùng nó c*̃ng phải vô c*̀ng cẩn thận, đồng thời còn cần dùng không ít đan dược phụ trợ ôn hòa, mỗi một lần chỉ có thể dùng một hoặc hai phần mười mà thôi.
Thế nhưng hiện tại Lục Thiếu Du c*̃ng dùng một phần mười, hắn tự cho là rất ít, thế nhưng năng lượng ẩn chưa bên trong Linh hồn thần dịch c*̃ng vô c*̀ng kinh khủng. Năng lượng quá lớn, phiền phức rồi, phải lập tức luyện hóa nó. Cỗ năng lượng khổng lồ này liên tục quấy rối, đồng thời còn đang tiếp tục mở rộng, bành trướng trong cơ thế. Nếu như cứ tiếp tục như vậy thì khí hải c*̉a hắn sẽ bị vỡ nát, linh hồn c*̃ng bị phá hủy. Tới lúc đó bản thân hắn không chết c*̃ng sẽ trở thành kẻ ngu ngốc.
Lục Thiếu Du biết hậu quả kinh khủng c*̉a việc này, hắn cắn chặt răng, gắt gao bảo vệ tâm thần c*̉a mình. Hắn không thể chết một cách uất ức như thế này. Hắn còn chưa có trở thành cường giả, hắn còn muốn chiếu cố mẫu thân, ngay cả thân xử nam còn chưa có phá, không được chết như thế này.
Lục Thiếu Du dùng tâm trí gắt gao đống đỡ, đồng thời thủ ấn ngưng kết, bắt đầu vận dụng Âm dương linh võ quyết cấp tốc luyện hóa cỗ năng lượng kinh khủng này.
Trong đầu hắn hiện tại đầy rẫy năng lượng, muốn luyện hóa đám năng lượng kinh khủng này c*̃ng vô c*̀ng phiền phức, sự đau đớn truyền đến khiến cho sắc mặt hắn trắng bệch.
- Kháo, ta không tin là không được, luyện hóa cho bản công tử.
Lục Thiếu Du hò hét trong lòng, cố gắng chống đỡ sự đau nhức, lần thứ hai luyện hóa.