- Tiểu thư, nơi này rất nguy hiểm, chúng ta mau trở về thôi.
Mặt trời ngả về phía tây, lúc này trong rừng vô cùng yên tĩnh, thỉnh thoảng có tiếng dã thú và yêu thú rống lên từ phía xa truyền lại.
- Sợ cái gì. Vài ngày nay ngoại trừ đụng phải yêu thú nhị giai ra chẳng phải không có nguy hiểm gì sao? Chúng ta tiếp tục đi, nghe nói bảo tàng ở phía trước.
Trong rừng, có một nha hoàn thanh tú đi theo một nữ nữ tuyệt mỹ, đang không ngừng nói chuyện.
- Tiểu thư, nếu người xảy ra chuyện gì, vậy ta thảm rồi.
Nha hoàn thanh tú kia có chút bất đắc dĩ nói.
Vào đêm, tại một chỗ bí mật trong sơn cốc, Lục Thiếu Du tìm được một sơn động thiên nhiên, khoanh chân ngồi trên Linh ngọc sàng tu luyện. Trong khoảng thời gian này, khi tu luyện buổi tối hắn đều ngồi trên Linh ngọc sàng. Quả nhiên Linh ngọc sàng có tác dụng hỗ trợ cho việc tu luyện linh lực của hắn. Hiện tại tu vi linh lực tụt lại phía sau xa như vậy khiến cho hắn có chút sốt ruột. Lúc này, chung quanh thân thể Lục Thiếu Du được bao phủ bởi một tầng quang mang hoàng sắc.
Phù.
Một lát sau, Lục Thiếu Du thở ra một ngụm trọc khí, khí tức bản thân mạnh lên không ít. Lúc này dược lực của Chân dương đan đã bị hắn luyện hóa hoàn toàn, tu vi của hắn đã tới đỉnh thất trọng, chân khí cũng không tăng lên là bao.
- Mỗi một trọng càng về sau tiêu hao càng lớn a.
Lục Thiếu Du thầm nghĩ, tuy rằng có thể luyện hóa liên tục thế nhưng thân thể cũng cần có một quá trình củng cố, nếu quá nôn nóng sẽ khiến cho căn cơ bất ổn, đó chính là đại sự a.
- Khống thú thuật.
Trong đầu, Lục Thiếu Du đang chăm chú nghiên cứu Thiên Linh Lục. Trong khoảng thời gian này có hắn đã có nhận thức mới về Thiên Linh Lục, chỉ có một từ có thể hình dung về nó, chính là kinh khủng.
Sau khi kiểm tra ghi chép về khống thú thuật, lần trước lại nhìn thấy Lam Linh thao túng Liệt Hỏa Yêu Ưng, Lục Thiếu Du cảm thấy nếu như mình có thể khống chế một đám lớn yêu thú thì tốt biết bao. Đó là chuyện ngưu bức cỡ nào a. Khống thú thuật trên Thiên Linh Lục so với công pháp của Vạn Thú Tông cao minh hơn không biết bao nhiêu lần.