Kỳ thực Lục Thiếu Du lúc này đột phá cũng không có bất trắc. Sau khi luyện hóa đám thực khí kia cũng đã đạt tới Vũ sĩ lục trọng đỉnh phong, hôm nay lại luyện hóa Thực dương đan, đột phá cũng là chuyện bình thường.
Quang mang trên người Lục Thiếu Du càng ngày càng đậm. Vào lúc này, bên trong đan điền của Lục Thiếu Du, chân khí, kinh mạch cũng tràn đầy năng lượng. Kinh mạch bành trướng, đau đớn bắt đầu xuất hiện.
- Tụ cho ta.
Lục Thiếu Du quát lên, tay không ngừng tạo thủ ấn.
Phanh...
Trong đan điền truyền đến một tiếng trầm đục, đồng thời trong thiên địa dường như có một lực lượng vô hình bị Lục Thiếu Du hút vào thân thể qua lỗ chân lông.
Khí thế trên người Lục Thiếu Du tiếp tục được kéo lên, so với lúc trước còn mạnh hơn gấp bội.
Cứ như thế cho tới sáng sớm, ánh sáng thứ nhất xuyên qua khe lá cũng là lúc Lục Thiếu Du đình chỉ việc tu luyện. Hắn khẽ thở ra một ngụm trọc khí. Lúc này khí thế của hắn đã hoàn toàn khác so với ngày hôm qua.
Cảm giác được năng lượng Thực dương đan trong cơ thể đã tiêu hao phân nửa hắn không khỏi có chút đau xót. Một viên Thực dương đan có giá trị mấy nghìn kim tệ. Nếu như toàn dùng đan dược mà đột phá thì quả thực là đốt tiền rồi.
- Tiếp tục tu luyện Nộ hải cuồng khiếu thôi.
Lục Thiếu Du đứng dậy, vỗ áo bào trên người, lập tức có một đạo thiểm điện rơi vào trên vai hắn.
- Ồ? Ngươi hết tức giận rồi sao?
Lục Thiếu Du v**t v* Tiểu Long, cười cười nói.
Phì Phì...
Tiểu Long liếc mắt nhìn Lục Thiếu Du, sao đó trườn xuống rồi biến mất trong sơn cốc.
Lục Thiếu Du mỉm cười rồi tiếp tục tới bờ sông tu luyện Nộ hải cuồng khiếu. Ở bờ sông tu luyện vũ kỹ thủy hệ ít nhiều cũng có chút tác dụng, đây cũng chính là nguyên nhân mà Lục Thiếu Du chọn đây làm nơi đặt chân.
Nước sông không ngừng cuộn sóng, lúc này Lục Thiếu Du đang không ngừng ngưng kết bóng nước đánh về phía những tảng đá chung quanh.