Dát dát...
Trên bầu trời, một tiếng ưng kêu quen thuộc truyền qua, một đầu yêu thú màu đỏ xuất hiện, trong miệt phun ra một hỏa cầu về phía đại hán, chính là Liệt Hỏa Yêu Ưng của Lam Linh.
Phía trước, Lam Linh sắc mặt tái nhợt, mỗi lần gọi ra Liệt Hỏa Yêu Ưng đều khiến nào tiêu hao quá lớn, hầu như là không thể chống đỡ được.
Phanh.
Hỏa cầu của Liệt Hỏa Yêu Ưng và quyền ấn của đại hán va chạm vào nhau, không gian chung quanh vang lên âm hưởng bạo liệt, lực lượng cuồng bạo lan ra bốn phía. Đại hán to lớn lúc này cũng ngẩn ra, đối với sự quấy rầy của Liệt Hỏa Yêu Ưng, hắn không thể không để ý a.
- Đi mau.
Sắc mặt Lam Linh tái nhợt nói, đem một nắm bột phấn ném về phía trước.
Sưu sưu...
Lục Thiếu Du không dám chần chờ, cấp tốc chạy trốn. Hắn dùng ánh mắt cảm kích nhìn Lam Linh, trong lòng thầm nghi hoặc, không ngờ nữ nhân này lại cứu mình a.
Dưới một khắc này, Lục Thiếu Du và Lam Linh đã chạy xa. Đại hán to lớn nổi giận, thân ảnh nhoáng một cái lập tức đuổi theo. Thế nhưng Liệt Hỏa Yêu Ưng đâu có thể để hắn đi như vậy, nó liền ngăn trở, một người một thú đại chiến với nhau, tạo nên tiếng ầm ầm chung quanh, hỏa diễm b*n r* bốn phía, đại hán to lớn cũng vô pháp chế ngự được nó.
- Lão nhị, lão tam, các ngươi mau đuổi theo, nhất định phải đoạt lấy bảo tàng.
Đại hán to lớn nói với hai người vừa mới tới. Bản thân hắn lúc này còn phải chiến đấu với Liệt Hỏa Yêu Ưng. Sau đó chân khí lại bùng lên, yêu khí không ngừng tỏa ra, một người một thú này lại đại chiến.
- Rõ.
Đại hán cụt tay và hán tử gầy gò kia trong nháy mắt đuổi theo. Liệt Hỏa Yêu Ưng bị đại hán to lớn cuốn lấy, vô pháp cản trở hai người kia.
- Mau vào trong rừng.
Hai người Lục Thiếu Du, Lam Linh rốt cuộc tới bên ngoài rừng rậm. Hai người nhanh chóng tiến vào bên trong. Cây cối um tùm như thế này hai người bọn họ có không ít ưu thế.