Sưu.... Sưu....
Mấy đạo kình khí mang theo tiếng xé gió mà tới. Vẻ mặt Lam Linh trầm xuống, xuất ra mấy đạo kiếm ảnh ngăn trở. Công kích của hai bên va chạm nhau giữa không trung, tiếng kình khí va chạm vang lên đinh tai nhức óc. Trong không trung lúc này tỏa ra quang mang chói mắt giống như là pháo hoa vậy.
Ầm ầm.
Nhưng vào lúc này, mặt đất đã vỡ tung hết cả ra, mười người của Bạo Lang dong binh đoàn kia là những kẻ rơi xuống đầu tiên. Những đầu lĩnh của bọn chúng đã sớm lên trước rồi.
- Nhanh tới vực sâu ở vách núi.
Hai người Lục Thiếu Du, Lam Linh cũng không còn nơi nào có thể đi, thân thể nhanh chóng rơi xuống phía dưới, chung quanh căn bản không có nơi nào để đặt chân.
- Đi.
Trong lúc cấp bách, Lục Thiếu Du nắm thanh sắc trường kiếm, chân khí tức thì bạo phát, đem trường kiếm c*m v** trên một vách đá ở vực sâu. Sau đó thuận thế chạy vào một cái khe ở giữa vách đá. Hai người lại bố trí hộ thân cương khí đem đám đất đá rớt xuống gạt ra ngoài.
Lam Linh nghe Lục Thiếu Du nói vậy, cũng học theo hắn đem trường kiếm c*m v** vách núi. Tạm thời ổn định thân thể.
- Cứu mạng...
Mấy tiếng kêu thảm thiết từ trong đám đất đá rớt xuống vực sâu vang lên. Mười người của Bạo Long dong binh đoàn này đã hoàn toàn rơi xuống vực. Sinh tử không cần nói cũng biết.
Phanh phanh.
Trên dây mây, hơn mười người đang leo đồng thời bị đập văng đi. Tảng đá bên trên đã bị bọn họ kéo xuống, đập vào người bọn họ. Cho dù nó có to, có nặng như thế nào cũng không chịu nổi trọng lượng của mười người.
Trên dây mây, sắc mặt mười người này hoảng hốt, trong lòng hoảng sợ cố nhảy lên trên. Mà còn có sáu bảy người trở tay không kịp trong nháy mắt tảng đá lớn từ phía trên rơi xuống bị đập vào thân thể, tức thì cả đám rơi xuống vực sâu. Nếu như không có bất ngờ xảy ra thì bọn hắn đã chết rồi.