- Còn có một nguy hiểm cuối c*̀ng.
Lục Thiếu Du thu hồi địa đồ nói. Dựa theo đánh dấu trên địa đồ, trong sơn động này có những điểm đó liên tiếp nhau, c*̃ng đại điện cho sự nguy hiểm.
- Đám Bạch Lang dong binh đoàn này thật đúng là vô c*̀ng cẩn thận, không ngờ lại an bài kín đáo như vậy.
Lam Linh kinh ngạc nói.
Mấy ngày nay, từ trong miệng Lam Linh nàng, Lục Thiếu Du c*̃ng biết một ít tin tức c*̉a Bạch Lang dong binh đoàn. Đám người này ở hơn mười năm trước chính là một đại dong binh đoàn vô c*̀ng nổi danh. Nhân số c*̉a bọn họ có hơn một nghìn, đội trưởng Bạch Lang tu vi tới Vũ Tướng đỉnh phong, trong binh đoàn c*̃ng không ít Vũ Phách, Vũ Sư.
Sau đó không biết vì xảy ra chuyện gì mà đám người này trong vòng một đêm lại bị người ta truy sát, chuyện này khiến cho mọi người rung động. Mà có lời đồn rằng, lãnh đạo c*̉a dong binh đoàn đắc đội một trong Tam tông Tứ môn, bị đối phương xuất động cường giả đánh chết toàn bộ. Thế nhưng lời đồn như vậy c*̃ng không ai chứng thực, mà Tam tông Tứ môn c*̃ng không có ai thừa nhận chuyện này.
Nhìn chăm chú vào sơn động, Lục Thiếu Du nhặt một hòn đá nhỏ ném về phía trong rồi nhìn chăm chú, dường như c*̃ng không có gì nguy hiểm a.
- Hẳn là không có nguy hiểm a?
Lam Linh nói.
Vẻ mặt Lục Thiếu Du trầm xuống, dựa theo tiêu ký trên địa đồ, trong sơn động này vẫn còn một chỗ nguy hiểm, dọc trên đường đi, hắn đều dựa vào đó mà bình an vượt qua, chắc hẳn không có lỗi mới đúng chứ.
Đột nhiên trong lúc đó phía trước sơn động có tiếng rít lên, từ hai bên vách động trong nháy mắt bắn ra vô số mũi tên chằng chịt cắm trên mặt đất và thạch bích. Lúc này trên thạch bích chằng chịt mũi tên, nhìn qua giống như là một con nhím vậy.