- Tới rồi.
Lục Thiếu Du nói với Lam Linh.
- Cẩn thận một chút, trước tiên chúng ta đi tìm bảo tàng.
- Dựa theo địa đồ, bảo tàng c*̉a Bạch Lang dong binh đoàn hẳn ở phía dưới đỉnh núi, chỉ là ta không biết vị trí c*̣ thể.
- Chậm rãi tìm, chung quy c*̃ng sẽ tìm được.
Lục Thiếu Du nói.
- Đại ca, có hai người lên núi.
Trong bụi cây, hán từ gầy gò nói.
- Toàn bộ thu liễm khí tức, không nên đánh rắn động cỏ, chờ bọn hắn tìm được bảo tàng chúng ta động thủ c*̃ng không muộn.
Đại hán đầu lĩnh kia nói.
Mấy canh giờ sau, trên đỉnh núi hai người Lục Thiếu Du và Lam Linh nhìn kỹ chung quanh, tìm mấy canh giờ c*̃ng không tìm được chỗ giấu bảo tàng.
Nhìn tiêu ký trên bản đồ, bảo tàng hẳn là chôn dưới mặt đất, thế nhưng chung quy chúng ta c*̃ng không thể cứ thế mà đào hết một ngọn núi a.
Lam Linh nhìn Lục Thiếu Du nói.
Chôn ở dưới đất, điều này không có khả năng, muốn đào tung cả ngọn núi này, coi như là có năng lực này thế nhưng c*̃ng không phải là chuyện đơn giản. Dù đám người Bạch Lang dong binh đoàn muốn giấu bảo tàng thì c*̃ng không thể làm ra động tĩnh lớn như vậy a. Làm như vậy khác gì nói cho người khác là bọn hắn giấu bảo tàng ở đây.
Lục Thiếu Du suy tư, chôn ở dưới đất hiển nhiên là không có khả năng.
- Ở dưới khe sâu.
Lục Thiếu Du trong lúc vô ý nhìn thấy khe sâu, nhất thời linh quang chợt lóe, nếu như không chôn ở đây thì nhất định có một khả năng, dưới khe sâu này có một thiên địa khác.
- Có sợi dây nào không?
Lục Thiếu Du hỏi.
- Không có, một nữ hài như ta mang sợi dây bên người làm gì a?
Lam Linh nghi hoặc hỏi.
- Chờ chút.
Lục Thiếu Du quay đầu nhìn vào rừng cây phía sau, sau đó hắn chặt đi không ít cây mây ở trong rừng.
Sau khi bện chúng thành một, hắn đem một đầu cột vào cự thạch trên đỉnh.