Lục Thiếu Du không có chút khách khí nào thu hai trăm kim tệ vào túi không gian của mình.
- Ngươi....
Lam Linh lần thứ hai không nói lên lời. Ở trong tông, đám nam đệ tử thời khắc đều vây chung quanh nàng, coi nàng là bảo bối, chỉ cần nàng mở miệng muốn cái gì được cái đó. Nàng còn chưa gặp phải kẻ nào đối với nàng không khách khí như vậy.
Vẻ mặt Lam Linh biến đổi, thu hồi nụ cười, ánh mắt toát lên vẻ quyến rũ nói:
- Ta hối hận rồi, đưa trả ta hai trăm kim tệ, ta lựa chọn cái thứ ba, xem ngươi có dám làm gì không.
- Quên đi, ta không có hứng thú.
Lục Thiếu Du nhàn nhạt nói, trong lòng cũng thầm nghĩ, cô nam quả nữ a, bản thân hắn cũng không có hứng thú. Nhìn nữ nhân trước mặt này, nói không thích là giả, thế nhưng nàng lại là độc dược nha, tốt nhất nên cách xa nàng, giữ cái mạng nhỏ của mình là tốt nhất.
- Thật không? Hay là phương diện đó của ngươi không bình thường a? Ta nghe nói nam nhân bình thường đều háo sắc như nhau.
Lam Linh nhẹ nhàng đi tới bên cạnh Lục Thiếu Du nói thầm vào tai hắn. Một mùi hương nhàn nhạt xông vào mũi, lại cảm giác thân thể Lam Linh dán vào người mình, tức thì bên dưới có phản ứng. Trong lòng hắn âm thầm mắng to nữ nhân này quả thực là yêu tinh, hắn huyết khí phương cương đâu có thể chịu nổi loại nữ nhân này a.
- Đại nhân, thức ăn tới.
Ngoài cửa, thanh âm tiểu nhị vang lên, Lục Thiếu Du thừa cơ chạy ra ngoài mở cửa. Lúc này trên tay tiểu nhị là một mâm thức ăn, đồ ăn không ít, cũng đủ cho hai người ăn.
- Mời đại nhân dùng.
Tiểu nhị nhìn Lục Thiếu Du và Lam Linh, trong mắt toát lên vẻ mập mờ, trong lòng hắn hiện giờ thầm nghĩ mai lại phải tẩy rửa sạch cái giường này a.
Hai người đã lâu chưa từng được ăn một bữa cơm đàng hoàng, trước mặt lúc này tuy rằng không phải là sơn hào hải vị thế nhưng c*̃ng tạm được, thế nên lửa dục vừa mới xuất hiện lập tức bị dập tắt. Để an toàn, vẫn nên duy trì khoảng cách với yêu tinh này thì hơn.