Trở thành đệ tử thân truyền thế nhưng Lục Vô Song cũng không có bao nhiêu vui vẻ. Ngược lại, trong mắt nàng mang theo sự u sầu.
Bên trong rừng cây, dưới ánh mặt trời xuyên qua khe lá để lại những cái bóng, gió đêm khẽ thổi tạo thành những tiếng gió rít gào, thỉnh thoảng lại có tiếng dã thú kêu từ nơi nào truyền tới.
- Trời đã tối đen rồi. Chúng ta nên đi nhanh một chút. Phía trước có tiểu đ**m cho người ta qua đêm, đêm nay chúng ta không phải ngủ trong rừng nữa rồi.
Lam Linh nói với Lục Thiếu Du. Trong mấy ngày nay, hai người đã đi qua không ít đỉnh núi, dọc đường đi cũng gặp không ít nguy hiểm, yêu thú cũng gặp phải vài đầu. Hoàn hảo những yêu thú này đều là đê giai yêu thú, tam giai yêu thú ngược lại chưa từng gặp một đầu nào.
Trong thời gian mấy ngày này, Lục Thiếu Du cũng từ trong miệng Lam Linh mà hiểu được đầu Liệt Hỏa Yêu Ưng của nàng tuy rằng là tam giai yêu thú sơ giai, thế nhưng muốn khống chế nó cần tiêu hao không ít tinh huyết của nàng. Hiện tại nàng quả thực ăn không tiêu bởi vì một lần tiêu hao quá nhiều.
Tinh huyết là gì, đây chính là vật so với chân khí còn trọng yếu hơn, mặc kệ là vũgiả hay linh thú, tu luyện chân khí và linh lực, cuối cùng đều hóa thành tinh huyết trong cơ thể. Nơi phát ra tinh huyết đều tới từ chân khí hoặc là linh lực, tinh huyết chính là căn cơ của vũgiả.
- Ở đây còn có người mở tửu đ**m sao? Đây chính là địa phương nguy hiểm a?
Lục Thiếu Du có chút hiếu kỳ nói.
- Đương nhiên, ở phía trước không thiếu tửu đ**m a. Ở đây bốn phía đều là núi non trùng điệp, mọi người đều hy vọng có địa phương để đặt chân. Vì vậy cho nên ở đây mới có tửu đ**m. Đám dong binh cũng không ở chỗ này nháo sự và xuất thủ, chung quy bọn họ cũng hi vọng có một địa phương để đặt chân, nghỉ ngơi. Trong mấy ngọn núi thì cũng có vài nơi cũng làm như vậy, thế nhưng chỗ phía trước là lớn nhất, tụ tập người cũng nhiều nhất.