Lục Thiếu Du nói, nhưng lúc nào cũng đề phòng Lam Linh, không thể đánh mất sự cảnh giác đối với nàng.
- Có chút ý tứ!
Lam Linh liếc mắt nhìn Lục Thiếu Du, hai tròng mắt lưu chuyển, lập tức hỏi.
Ngươi là tam hệ võ giả, còn có vũ kỹ phòng ngự, ngươi là đệ tử tam tông tứ môn sao? Là môn phái nào?
- Không môn không phái.
Lục Thiếu Du cười nói.
- Thật không? Ta phát hiện ra hình như là ngươi gạt ta. Được rồi, tại sao ngươi lại không nhìn ta? Chẳng lẽ ta không đẹp sao?
Lam Linh hỏi.
Lục Thiếu Du đứng lại, nhìn từ đầu tới chân nàng rồi nói.
- Nhìn ngươi làm gì? Nếu không có chuyện gì thì đi nhanh dùm ta a.
- Ngươi...
Lam Linh trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du, không nói được lời nào.
Hai người đi ra khỏi rừng rậm, dọc đường lá khô xào xạc, rốt cuộc cũng nhìn được một chút phương hướng.
- Chúng ta phải đi về phía nam, vị trí trên địa đồ là ở đó.
- Đi!
Lục Thiếu Du nói. Hai người cẩn thận tiến về phía trước. Dọc đường cả hai không dám có chút sơ ý. Trong mạch núi này không chỉ có yêu thú, coi như là gặp phải kẻ khác chỉ sợ cũng là địch nhân của hai người bọn họ.
Trên Vân Dương tông lúc này vô cùng náo nhiệt, ba nghìn đệ tử đã tới được một thời gian. Có thể tới đây, không thể nghi ngờ đều là những người có thiên phú vô cùng tốt, tuy rằng không phải thiên phú là tất cả, thế nhưng thiên phú tới một mức nào đó cũng là đại biểu cho tu vi sau này. Chỉ cần bản thân nỗ lực một chút, sớm muộn cũng sẽ trở thành cường giả.
Ba nghìn đệ tử tiến nhập Vân Dương Tông thì có năm kẻ trực tiếp thành đệ tử thân truyền, năm người này đều là linh giả, Tần Thiên Hạo chính là một người trong số đó, đối với linh giả, các đại môn phái đều tranh nhau giành tới.
Cũng bởi vì nguyên do số lượng linh giả thực sự không nhiều lắm. Trên ba nghìn đệ tử được tuyển chọn nhập tông, chỉ có năm linh giả. Bởi vậy cũng có thể nhìn ra linh giả thực sự rất thua thớt. Hơn nữa tác dụng của linh giả so với võ giả lớn hơn nhiều.